Chương 20: Phần Mềm Phiên Dịch

THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU

Tác giả: Mộc Tô Lý

Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)

- Nọc

ᶘ •ᴥ•ᶅ

Người khác thì không biết có cần mặt mũi hay không, chứ Du Hoặc thì rất cần.

Hắn nói: ''Cái hình xăm đặt ở giữa xô, nằm trên cùng đó, cũng dễ thấy mà, không thấy sao?''

Tần Cứu cười cười: ''Cậu cố tình làm cho tôi ghê tởm còn bắt tôi phải nhìn kĩ sao?''

Anh nghịch nghịch chân búp bê, nhìn nó một lát lại nói: ''Huống hồ.....

nếu tôi nghiêm túc trả lời cậu, có tính là sử dụng quyền trợ giúp rồi không?''

Du Hoặc giật lại búp bê: ''Không nhớ thì thôi.''Những người khác chưa có trải nghiệm ở phòng giam bao giờ, không biết bọn họ đang nói cái gì mà bí hiểm như vậy, song cũng không dám chen vào nói bậy.

Ông Vu là một con ma men cao cấp, có tật xấu là run tay.

Ông cầm một cây kim thô, cố gắng xỏ cho sợi chỉ đi qua cây kim, xỏ năm phút đồng hồ vẫn không thể xỏ được.

Vu Văn nhắm hai mắt, rốt cuộc vẫn không nhịn được, đoạt lấy cây kim cùng sợi chỉ lại.

''Uống uống uống, uống đến nỗi cả người toàn tật xấu! Bây giờ tay run mai mốt chân lại run, ba đừng có mà than trách ai.''

Cậu lầm bầm giúp ba mình xỏ kim, xong lại ném về.

Những người khác cũng lục đục xỏ kim, cầm búp bê chuẩn bị may.

Chỉ có Vu Dao cầm búp bê ngồi im lặng một lúc lâu, thấp giọng nói: ''Tôi thấy con búp bê này rất quái lạ, có hơi sợ một chút, có thể không may nữa được không?''

Chị nói chuyện rất nhỏ, dường như là lẩm bẩm trong cổ họng.

Duy chỉ có ông Vu cách chị gần nhất là nghe thấy.

Ông Vu cầm kim thoáng sửng sốt, đang muốn lên tiếng an ủi thì bỗng nghe Du Hoặc nói: ''Chờ đã.''

Hắn nói quá bất ngờ, làm mọi người bị doạ nhảy dựng, vội vàng dừng tay, mờ mịt nhìn hắn.

''Sao vậy? Có gì không đúng à?'' Trần Bân hỏi.

Du Hoặc đi đến bên sọt tre khom lưng nhìn.

Hắn kéo kéo tay, đùi và đầu, sau đó nhặt vài con búp bê làm bằng tay lên rồi ném chúng trở lại trong sọt.

''Đừng may nữa.'' Hắn vỗ vỗ đống bụi trên tay.

''Tại sao?'' Lương Nguyên Hạo không nhịn được hỏi.

Du Hoặc chỉ chỉ sọt tre: ''Đống vải bên trong sọt đều giống nhau, là màu xám.

Nhưng đối với những thành phẩm nằm trên giá gỗ, thì màu sắc của tay và chân khác nhau rất nhiều.''

Lương Nguyên Hạo nhíu mày: ''Còn cái kia thì làm sao?''

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!