Chương 2: Giám Thị

THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU

Tác giả: Mộc Tô Lý

Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)

- Nọc

ᶘ •ᴥ•ᶅ

Du Hoặc đá chậu nhôm đựng than trong góc tường sang một bên, ông Vu cẩn thận nhóm lửa, lò sưởi ánh lên một mảnh cam rừng rực.

Vu Văn ngồi xổm bên lò, ủ rũ cúi đầu mà ném cành cây vào trong.

Ánh lửa lay động, cậu rầu rĩ mà nhìn trong chốc lát, cảm thấy trước khi chết nên tìm một người để tâm sự.

Kết quả vừa ngẩng đầu, liền thấy anh trai cậu đứng bên cạnh hơ tay, bộ dáng thờ ơ không chút quan tâm.

Vu Văn suy xét hai giây, quyết định vẫn là nên an tĩnh mà chết...

''Này, cô bé.'' Ông Vu đột nhiên lên tiếng.

Du Hoặc liếc mắt qua bên kia một cái.

''Không biết xưng hô với con như thế nào?'' Ông Vu vỗ vai cô gái mang thai: ''Con bụng mang dạ chữa thế này, sao lại có thể đứng đây chịu rét thế? Không biết chú ý gì cả, mau qua đây sưởi ấm đi.

Đừng để bị cảm, lúc về hai mẹ con bị ốm thì khổ.''

Cô gái mang thai nghe vậy sửng sốt một lát, nước mắt lã chã rơi xuống.

Ông Vu bị doạ cho nhảy dựng: ''Làm sao, sao lại như thế này?''

Cô gái mang thai khóc lóc nức nở: ''Không biết có còn giữ được mạng hay không....''

Tuy là nói như thế, chị vẫn là dịch ghế ngồi dựa vào bên cạnh bếp lò.

Cô gái khóc một lúc lâu, rốt cuộc cũng nín.

Cố nói với ông Vu bằng giọng mũi đặc sệt: ''À, gọi cháu Vu Dao là được rồi.''

Ông Vu cười gượng haha hai tiếng, trấn an nói: "Không ngờ lại là người cùng họ, chú thấy con với cháu trai....''

Mắt thấy Du Hoặc đang nhìn mình, ông uốn lưỡi bảy vòng rồi đổi hướng: ''......

Con trai cũng xấp xỉ với nhau, rất có duyên đấy, khi nào ra khỏi cái chỗ quỷ tha ma bắt này, bọn chú sẽ tặng con vài bao lì xì xả xui, cầu chúc mẹ tròn con vuông.''

Gã xăm trổ mặt âm trầm lẩm bẩm một câu: ''Lúc này là lúc nào rồi, mà còn hứng thú nói chuyện phiếm....

Đệt!''

Mọi người nghe vậy sắc mặt sửng sờ, tản ra bốn phía, lục lọi khắp căn phòng.

Chỉ có điều thứ người ta nhắm đến là đề thi, còn thứ mà gã xăm trổ nhắm đến lại là vũ khí phòng thân.

Du Hoặc đứng im không nhúc nhích, hắn đứng sưởi ấm tay, lau nhẹ vài cái lên mặt tường viết đề thi, lại cúi đầu nhìn mấy món đồ lặt vặt.

Mặt trên của mấy cái chai lọ, một đống tiền xu đen sì, mấy khối đá cuội hình dạng kỳ quái, lông gà vương vãi khắp nơi, thậm chí còn có mấy cái núm vú cao su bị mốc không biết có từ thế kỉ nào rồi.

Vu Văn thấy Du Hoặc không nhúc nhích, cũng không dám lộn xộn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!