Cả trận đánh tựa như nước chảy hoa trôi, cậu học sinh nọ xem đến thoải mái đầy mình, ngay cả việc phải sợ hãi làm sao cũng quăng hết ra sau đầu.
Nhóc thậm chí còn thấy đám người trong gương đó cứ như đang tấu hề, nhìn đâu cũng thấy vụng về muốn chết.
Chuyện này kỳ diệu quá đi nhỉ.
Có điều rất nhanh, nhóc không cười nổi nữa—
Ngoài cửa rạp chiếu phim chỉ còn lại bốn người trong gương, chỉ cần kéo lại vài người, lần lượt đưa chúng đến cửa, rồi chúng sẽ y như đám bạn mình trước đó, bị đóng cho ba cái đinh "tên" ngay tại chỗ.
Đến lúc này, đột nhiên có một người trong gương mang ngoại hình một thiếu nữ nghẹo lưng sang phải, làm bộ muốn chạy.
Y như vô số lần giãy giụa trước đó.
Vút—
Ở nơi nó sắp đặt chân có một túi da rút chỉ, cô ta liền rút ngay thứ gì đó tạo thành một đường ánh bạc.
Bất luận là tốc độ, sức công kích hay lực uy hiếp đều không có chỗ nào để bắt bẻ, thế nhưng trong tay cô ta lại trống không.
Bởi vì ngay sau khi thực hiện động tác, chỉ một cú phanh gấp, quay đầu liền thấy cô ta xuất hiện ở hướng hoàn toàn ngược lại.
Động tác giả?
Đám người trong gương này còn biết giở trò qua mắt con người ư?
Cậu học sinh đang trốn nhủi thoáng sửng sốt, đột nhiên sởn hết tóc gáy.
Kẻ trong cuộc trầm mê lưu luyến, người ngoài cuộc tỉnh táo đứng nhìn.
Cậu nhóc không biết hai anh kia có biết không, nhưng riêng cậu đã thu hết rõ ràng cảnh tượng ấy vào trong mắt.
Thiếu nữ kia thực hiện một động tác giả, âu để cho mình thêm chút thời gian hành động, ngay sau đó liền biến mất.
Cậu học sinh kinh ngạc, vội vàng tìm quanh.
Bỗng nhiên, mấy viên đá nhỏ vụn như mưa rào rơi xuống, trút lên đầu cậu học sinh.
Cậu "ouch" một tiếng rồi ngẩng đầu nhìn lên.
Cô gái người trong gương kia thoát khỏi vòng vây đang ghé lên mái hiên, cô ta giương cái cổ dài ngoằn, nhô cái đầu ra khỏi mái hiên, từ trên ngước xuống quan sát những người trong phòng.
Sau đó, cái cổ cô ta nghẹo qua một bên bất động như một con cú mèo, khuôn mặt cô chăm chú nhìn về phía cậu học sinh, nhe ra hàm răng trắng nhọn hoắt.
Cậu học sinh bị dọa sợ muốn xỉu tại chỗ.
Cậu nhóc há miệng hét chẳng ra hơi, lại trượt dọc theo cột đá nằm liệt ra.
Vèo, một con dao bấm phóng vút qua.
Người trong gương đột nhiên co rụt cổ lại, đổi thành một tư thế vặn vẹo kỳ quái, lúc này mới vật vã né tránh lưỡi dao.
Cô ta không hề mơ ước hay đá động vào món ngon trước mắt, tay và chân cô lại đồng thời cùng lật sang một bên, trông cứ như một loài bò sát mang gương mặt của một nàng thiếu nữ.
Trong tích tắc, cô ta nhảy khỏi nóc tòa nhà, quỷ mị tiến vào màn sương xám ngắt, thoắt cái đã đến một đầu khác của con phố.
Bóng dáng thẳng dựng dài ngoằn của cô ta rất nhanh đã biến mất.
Du Hoặc kéo một người trong gương vào nhà, giao phó cho bọn Sở Nguyệt, lại kéo thêm một tên khác đến gần, mạnh mẽ lôi lại bên cửa sổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!