THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU
Tác giả: Mộc Tô Lý
Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)
- Nọc
ᶘ •ᴥ•ᶅ
"Mở cửa nhanh lên!"
"Đừng có hối đừng có hối, càng hối càng run đấy."
"Tao đi xem còn lối nào vào nữa không."
Lúc cửa bị phá thì Du Hoặc đang kiểm tra số lượng mũi tên rồi chia ra làm ba phần.
Tần Cứu ngồi trên quầy bar để lắp lại nỏ, chiếc lò xo kim loại dịch chuyển giữa những ngón tay linh hoạt của anh.
Du Hoặc nghe tiếng động thì ngẩng đầu, khoá cửa của cửa bên vang lên tiếng lạch cạch, có người muốn cạy cửa.
"Đừng phí sức nữa! Bên này có cửa sổ để chui này!" Một người khác la lên.
"Đồng đội mới cuối cùng cũng đến rồi à?" Tần Cứu lắp mảnh kim loại cuối cùng vào trong rãnh, bình tĩnh ngước mắt lên nhìn.
Du Hoặc bỏ mũi tên cuối cùng vào trong balo, vừa xoay người lại thì thấy một cái đầu đang trèo từ cửa sổ vào, kiểu tóc đầu đinh cực kì quen mắt.
Đồng thời, trên lầu cũng truyền đến những bước chân vội vàng.
Còn chưa thấy mặt, đã nghe giọng của Vu Văn vang lên: "Anh— có hai tin, một tin tốt và một tin xấu, anh muốn nghe tin nào trước?"
"Cậu đi chậm chút đi, tôi còn ôm một đống đồ này." Giọng nói của Địch Lê vang lên ngay sau đó, cậu oán giận than thở xong rồi nói: "Anh Du, anh Tần, đám cướp bị trói ở trên lầu chạy mất rồi, nhưng mà bọn chúng chạy vội quá nên để quên mấy mũi tên lại nè."
Vu Văn: ''........''
Hai tên con trai một trước một sau chạy xuống lầu: "Anh ơi, đám cướp trên lầu — ủa?"
Giọng nói đột nhiên im bặt, bởi vì hai nhóc vừa thấy tên đầu đinh đang trèo từ cửa sổ vào.
Hắn ta trèo nhanh quá, nhảy qua cửa sổ còn lảo đảo vài bước, rồi trừng mắt nhìn chằm chằm vào mọi người trong phòng.
"Này con nhà người ta, tôi bị mù rồi hả?" Vu Văn cụng cụng Địch Lê: "Sao thằng cha này giống với tên cướp kia thế?"
"Không có mù, là thằng chả đó."
Địch Lê ôm mũi tên, thẳng thắn hỏi đầu đinh: "Anh không chạy à? Vậy phí sức nhảy ra ngoài để làm gì đấy?"
Đầu đinh suýt chút là trào máu họng ra.
Du Hoặc đáp: "Chắc đang đi làm quen với kiến trúc toà nhà."
Đầu đinh nãy giờ im lặng, vừa nghe xong thì lên giọng mắng.
"Bà mẹ nó, ai mà chẳng muốn chạy!" Hắn ta cũng không kiêng dè mà sổ ra hết: "Vừa chạy ra thì đụng đám người trong gương, tụi bây nói xem tao nên làm gì hả?"
"Vậy là anh vòng lại đường cũ rồi quay lại đây?" Vu Văn giơ ngón cái nói: "Trâu bò thật."
"........."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!