THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU
Tác giả: Mộc Tô Lý
Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)
- Ngẩn
Vì khoảng cách thời gian chương cũ chương mới quá lớn, mong mấy bạn đọc lại chương cũ trước khi vào chương mới nhéee ;))
(◐‿◑)
Tại bất kỳ một nơi nguy hiểm nào như thế, bao giờ thì một món vũ khí đều luôn có lực hấp dẫn bậc nhất hơn cả.
Dù cho bạn chỉ có thể tìm đến một góc xó xỉnh chết lì ở đấy đến thiên vong địa diệt, bạn cũng luôn hy vọng một khắc nào đó khi đang đứng giậm chân tại chỗ ở đây, bạn sẽ ôm được một cái nỏ trong người.
Để mà lỡ có người trong gương tới gõ cửa tìm bạn, thì chính bạn còn có thể tự cứu lấy mình một con đường sống.
Cho nên, lấy nỏ làm món mồi béo bở chính là một ý kiến tuyệt diệu.
Ngay một giây trước đó mọi người còn đang khiếp sợ, nhưng giây tiếp theo lại dũng cảm đi xuống lầu.
Chỉ để lại năm người bị trói ngây ra như phỗng.
"Sao tao cứ thấy tụi nó hưng phấn thế nào ấy nhỉ? Tụ lại đến mười người, đúng là con mẹ chúng nó điên hết cả rồi!" Đầu đinh quen mồm chửi thề, hắn ta mắng xong lại phản xạ có điều kiện mà rụt cổ.
"Mày run cái gì, ai cũng đi xuống dưới lầu hết rồi, chẳng thèm vào bịt mồm mày đâu."
"Phản xạ có điều kiện." Đầu đinh lẩm bẩm: "Tại mày không biết thôi, hai tên kia trông vậy chứ khó mà trị được."
"Sao tao lại không biết được, mày nhìn cái mặt xanh lè bầm tím của tao này."
Đầu đinh vẫn tiếp tục lẩm bẩm "Hai tên điên kia thì khoan nói đi, mắc cái gì còn có một bà bầu đi theo diễn trò nữa chứ, cái bụng của cô ta bự chảng đến thế mà còn đánh được chạy được chắc bị điên hết mẹ rồi, cái đội này toàn là đồ điên."
Đồng đội vừa nói vừa cắn răng xoay cổ tay, "Tên điên này tên điên nọ, mày sợ đau à? Không sợ thì nói tao nghe một câu, gỡ cổ tay trái ra khỏi sợi dây dừng rồi dùng lực bẻ ra, những thứ còn lại sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Trước khi bọn chúng xuống lầu thả mồi câu, mình chạy nhanh đi."
"Đừng quan tâm nỏ nữa, chỗ này cũng nhường cho chúng đi, chạy đã rồi nói."
Khi bọn họ còn đang giãy dụa vùng vẫy ở trên lầu, dưới lầu lại còn đang bàn ra bàn vào để nỏ ở đâu đây.
Giữa tầng một rạp chiếu phim có một khoảnh trống, đối diện cửa kính và cổng vào, ở đấy không có bất cứ thứ gì ngăn chặn tầm nhìn.
Nếu để nỏ ở đó, người nào đi ngang qua chỉ cần liếc mắt là thấy được.
Vu Văn tính tình ngay thẳng liền cho rằng đây quả là một vị trí đắc địa mà.
Dương Thư lại ngay lập tức phản đối: "Quá giả trân, nếu là tôi chắc chắn không thèm tin ngay.
Đùa gì thế, có thể tìm thấy nỏ ở nơi dễ dàng như vậy khẳng định đã bị người khác chiếm rồi, sao vẫn còn nằm trơ trọi ở đó được, một là nỏ hư, hai là có điềm."
Ngô Lị tiếp lời: "Cẩn thận chút đều không tin đâu."
"Có lý, tốt nhất là cứ giấu đi đi." Bạn nhỏ Vu "Ba Phải" lại nói: "Vậy chọn chỗ phía sau quầy bar đi, chỗ anh em đụng trúng cái xác khô á, chỗ đó khuất lắm."
Du Hoặc liếc mắt nhìn cậu: "Khuất thế đến năm sau cũng không có ai tìm được."
Vu Văn đành tủi thân hết lòng lùi ra sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!