THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU
Tác giả: Mộc Tô Lý
Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)
- Ngẩn
(◐‿◑)
Đề bài vừa mới đổi, mọi người liền sững sờ, trong phòng lại đột nhiên vang lên một loạt âm thanh.
Nghe như tiếng móng tay cào vào mảnh gỗ vậy.
"Ai, ai vậy?"
Mọi người không hẹn cùng nổi da gà kiếm tìm chỗ phát ra âm thanh.
Trong hoàn cảnh khủng bố này, chẳng ai muốn lạc bầy đi đánh lẻ.
Cho nên không một ai rời khỏi đám người tìm kiếm, bọn họ chỉ việc rướn cổ xem thôi.
Mãi đến khi có người bất ngờ khóc gào lên: "Ở phía sau, phía sau! Ngay sau lưng tao, cứu mạng...."
Người khóc kêu là lão trọc.
Lão là người duy nhất không lại xem náo nhiệt chỗ bức tường bài làm.
Từ đầu đến cuối, lão ở một mình trên bàn ăn, như thể bị tê liệt dưới cổ, nép người vào chiếc ghế mình chọn.
Lão trọc trước thì bị thợ săn Giáp doạ cho ngất, giờ lại bị tiếng cào doạ cho tỉnh.
Nước mắt nước mũi lão giàn giụa, kinh hoảng thốt: "Ở sau lưng tao đó! Giúp với! Cứu tao, cứu tao với!"
"Ở sau lưng chú không có ai đâu...." Vu Dao nhẹ giọng nói.
"Đúng rồi, không có ai cả..."
Lão trọc vừa nghe nói thế càng khóc lớn hơn.
Mọi người cũng không dám tới quá gần, chỉ có thể liều mạng vẫy tay nói với lão trọc: "Chú cũng đừng đứng im ở đó! Lại đây nói này! Mau tới đây!"
"Tao không động đậy được! Cái ghế này....
tao không nhúc nhích được! Cái ghế dính chặt tao rồi!" Lão trọc càng hoảng càng nói lắp không đâu ra đâu.
"Ông nói vậy, có nghĩa là ngồi lên cái ghế này, sẽ không đi ra được ư?"
"Đúng vậy, không đi được......
Nó muốn tao chết, nó muốn giết tao!" Lão trọc khóc lóc nói.
Mọi người sợ tới mức cách ly cái bàn ăn xa tám thước, Du Hoặc lại một mình đi đến bên kia.
"Anh ơi?" Vu Văn kêu một tiếng.
Cậu toan túm Du Hoặc lại không cho đối phương mạo hiểm nữa, nhưng ngẫm nghĩ lại lúc anh mình biểu diễn lại ngầu kinh hồn bạt vía nên cậu hạ quyết tâm đi theo Du Hoặc.
Bọn họ vòng đến phía sau lão trọc, rốt cuộc đã biết âm thanh phát ra từ đâu.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!