Chương 8: (Vô Đề)

Xe máy không dừng ở đường dẫn đến trường Trung học số Một Giang Thành, mà dừng ở điểm giao với con phố sau.

Gió tan đi bên tai, Giang Oanh dần tỉnh táo lại, gò má bị gió thổi đến tê cứng, trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó tả, muốn nói gì đó nhưng không nói rõ được.

Lý Bắc nhìn cô qua gương xe, đôi mắt trong veo bị gió thổi đến ướt át, mờ ảo như sương, ánh mắt lạnh lùng có một thoáng mềm đi.

"Giang Oanh, xuống xe."

Giọng thiếu niên không chút ấm áp vang lên trong buổi sớm mùa thu, Giang Oanh chợt hoàn hồn, vội vàng buông tay rồi xuống khỏi xe máy, ánh mắt lo lắng đảo quanh một lượt, phát hiện xung quanh không có ai sau đó mới nhìn sang Lý Bắc đang nghiêng đầu nhìn cô.

Mũ bảo hiểm che nửa khuôn mặt cậu, dưới mái tóc bị ép xuống là đôi mắt đen như mực, đuôi mắt hơi cong lên, phong tình đậm nét, trong ánh mắt nhìn cô mang theo chút khí chất bất cần của thiếu niên.

Thật hiếm có, ít nhất Giang Oanh nghĩ vậy.

Có thể nhìn thấy sự sống động trên một người vốn chết chóc u ám.

Lý Bắc hơi nhíu mày, cô gái đội mũ bảo hiểm không biết cách tháo, chỉ mở to đôi mắt trong veo nhìn cậu.

Tay nắm tay lái hơi siết chặt, cậu ngồi thẳng người rồi đưa tay ra, những ngón tay thon dài móc vào dây đeo cặp sách của Giang Oanh, dưới ánh mắt ngạc nhiên không hiểu của cô, cậu siết chặt, kéo mạnh một cái.

Giang Oanh bất ngờ bước một bước về phía cậu, nhìn ngang tầm với Lý Bắc.

Lý Bắc buông tay, tay nắm lấy mũ bảo hiểm của Giang Oanh, động tác chậm rãi tháo ra treo lên tay lái, khẽ nhướng mắt.

Giang Oanh hoàn hồn, gò má hơi nóng, cô lùi lại hai bước, ấp úng nói: "Cảm ơn, tôi đi học đây, cậu cũng sớm đến trường nhé."

Nói xong, cô liền xoay người chạy về hướng trường Trung học số Một Giang Thành.

Lý Bắc ngồi trên xe máy, nhìn chằm chằm bóng lưng cô, nhìn đuôi tóc buông lên rồi thả xuống, trong bầu trời xám xịt.

Trời lại sắp mưa rồi.

Hôm nay Giang Oanh đến vừa kịp giờ, trong sân trường hầu như không có ai, ngoài tiếng gió chỉ có tiếng đọc sách.

Lớp 12/18, cô chủ nhiệm Lý Vi mặc áo khoác màu be đậm đứng ở cửa, thấy cô đến liền vẫy tay bảo cô nhanh vào. Trong lớp, đèn sáng chói chang, giáo viên Tiếng Anh đang đứng trên bục giảng, tay cầm sách giáo khoa, giáo viên liếc nhìn cô một cái, không nói gì.

Dưới ánh mắt lén nhìn của những người khác, Giang Oanh cúi mắt xuống, đi thẳng đến chỗ ngồi, vừa ngồi xuống, đã thấy trong góc khuất của chồng sách cao ngất có đặt một bông cúc trắng đã cắt bỏ gốc, cánh hoa trắng mảnh mai ẩn trong bóng tối, nh** h** màu vàng nhung, chính giữa hơi cam.

Dừng lại vài giây, từ từ cởi cặp sách bỏ vào ngăn bàn, Giang Oanh ổn định tay cầm lấy bông cúc trắng đó, chạm vào cảm giác mát lạnh mềm mại, một mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa.

Không khó chịu như tưởng tượng, Giang Oanh vẫn đang dừng lại ở cảm giác ngồi trên xe máy, cảm nhận tốc độ và gió lạnh thổi vào cơ thể.

Giang Oanh không có phản ứng gì, bình thản đặt hoa sang một bên, sau đó mở sách Tiếng Anh ra, bắt đầu học thuộc từ vựng.

Ánh đèn trắng chói chang chiếu xuống, làm cánh hoa lấp lánh ánh sáng.

Giang Oanh vô tình liếc nhìn, ngẩn người trong giây lát.

Không có loài hoa nào nên bị gán cho ý nghĩa gì cả, dù là hoa cúc trắng đi nữa.

Là hoa thì nên nở, nên được người ta yêu thích. Dù không được yêu thích, vậy cũng không sao cả.

Bởi vì nó vẫn sẽ lớn lên ở một góc không ai để ý, nở rộ khoảnh khắc đẹp nhất, bình tĩnh thản nhiên chờ đợi mục nát.

Vì vậy, hoa chỉ cần nở rộ, đốt cháy sinh mệnh, những thứ khác hãy giao cho thời gian.

Khi tự học buổi sáng kết thúc, trời vẫn không đẹp hơn chút nào, vừa xám vừa tối, cuộn theo mây gió.

Có một giây, khiến Giang Oanh cảm thấy như đã là buổi chiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!