"Lý Bắc, cậu sao vậy?"
Giang Oanh thấy cậu không động đậy, từ ghế bước xuống, lại khẽ hỏi thêm một lần. Lý Bắc vẫn không trả lời cô.
Đến gần hơn, Giang Oanh thấy vết thương trên mặt Lý Bắc rõ hơn.
Vết thương này, giống như đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích để người ta đánh vậy.
Giang Oanh trầm lặng, thiếu niên chìm trong bóng tối, đồng tử tối sầm một mảng, nhìn vào chúng như thể là hoang mạc không thấy điểm cuối.
Có vẻ như, Lý Bắc càng thêm thất vọng với thế giới này.
Rõ ràng cậu không nói gì cả, nhưng, Giang Oanh vẫn cảm nhận được. Cảm xúc mệt mỏi và bực bội nồng đậm đều đè nặng trên người Lý Bắc, chỉ cần chạm vào là bùng nổ, tình thế chỉ cần chạm là nổ.
Lá cây hòe già lắc lư dữ dội, trang sách trên bàn ăn không ngừng lật giở, bài tập bị đè có góc cuộn lên, rơi xuống rồi bay lên, bay lên rồi rơi xuống.
Giang Oanh hỏi: "Cần đi bệnh viện không?"
Lý Bắc hơi ngẩng cằm, ánh mắt lạnh nhạt một mảng, giọng nói chứa đầy sắc bén: "Không cần."
Giọng cậu còn lạnh hơn cả gió.
Giang Oanh chưa kịp hỏi tại sao, Lý Bắc đã đi qua cô vào đại sảnh, từng bước từng bước, chậm rãi lên lầu.
Đến tầng hai, Lý Bắc theo thói quen đứng ở mặt trong cửa sổ tầng hai, cúi nhìn cô gái đang đứng trên bậc thang, quay lưng về phía cậu. Cậu nhớ lại đôi mắt trong veo kia chứa đầy sự quan tâm, không giả dối, không khinh thường.
"Giang Oanh."
Môi Lý Bắc ẩn trong bóng tối khẽ động, lặng lẽ đọc hai chữ này.
Nhìn con đường Lý Bắc đi qua rất lâu, một cơn gió gấp thổi đến, thổi rối tóc Giang Oanh, cô đưa tay ấn tóc sau tai rồi mới thu hồi tầm mắt ngẩng đầu nhìn trời, xám xịt một mảng, hơi tím đỏ.
Sắp mưa rồi.
Giang Oanh thu dọn sách vở trên bàn, đi vào bếp làm bữa tối cho cả Hắc Tử và Lý Bắc.
Cho Hắc Tử ăn xong, Giang Oanh múc mì nước trong làm cho Lý Bắc ra bát rồi đặt bát lên khay, do dự nửa ngày, vẫn đặt thêm chai xịt Vân Nam Bạch Dược lên trên.
Giang Oanh đóng cửa và tắt đèn tầng dưới, bưng khay lên tầng hai, ánh đèn trong hành lang vàng vọt rơi trên má cô, ánh mắt ươn ướt, mang theo chút do dự, cuối cùng cô chọn cách cúi người đặt khay xuống đất, gõ cửa vài cái, cố tình hạ thấp giọng, nói: "Lý Bắc, tôi làm chút đồ ăn cho cậu. Nếu cần đi bệnh viện, cậu có thể tìm tôi bất cứ lúc nào, tôi đưa cậu đi."
Giang Oanh đứng trước cửa đợi vài giây, không nghe thấy tiếng gì liền đi về phòng mình. Trước khi đóng cửa, cô thò đầu nhìn một cái, nhưng lại thất vọng thu về, sau đó đóng cửa phòng đi tắm.
Tiếng đóng cửa không to không nhỏ, nhưng nhà tang lễ ở vị trí hẻo lánh, cách âm phòng ký túc xá nhân viên không tốt lắm. Vì vậy, tiếng đóng cửa của Giang Oanh, Lý Bắc có thể nghe thấy chính xác.
Thiếu niên vừa ra khỏi phòng tắm, mặc một chiếc quần thể thao màu xám, để trần nửa thân trên, ở giữa ranh giới của cậu trai và đàn ông, gầy gò nhưng không yếu ớt, vai rộng eo thon, cơ bắp mỏng một lớp, mang một loại cảm giác mạnh mẽ, cơ bụng rõ ràng từng múi. Cậu cúi đầu, những giọt nước trên mái tóc rơi xuống từng giọt một, nước chưa khô trên người lăn xuống thấm vào vải sợi, cánh tay buông thõng bên người đầy những vết sẹo nhiều năm dài, cổ tay trái có một vết sẹo ngang, bên cạnh có hai hàng sáu lỗ kim. Theo động tác mở cửa của cậu, những vết tím trên người lộ ra, thêm cho cậu vài phần hung dữ hoang dã.
Nhấc khay lên khỏi đất, Lý Bắc nghiêng đầu nhìn căn phòng bên kia, ở giữa cách một khoảng không xa không gần. Nhìn một lúc, cậu thu hồi tầm mắt dừng lại trên bát mì nước trong đang bốc hơi nóng trên khay.
Nước mì trong vắt, rắc hành lá, mùi thơm lan tỏa, bên cạnh dựng một chai thuốc chữa thương tích Vân Nam Bạch Dược.
Mặt Lý Bắc ẩn vào bóng tối, tay bưng khay không ngừng dùng sức, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, khớp ngón tay trắng bệch, móng tay tím ngắt, dường như đang cố gắng kìm nén một loại cảm xúc khó kiểm soát ào ạt ập đến.
Không biết qua bao lâu, cậu bình tĩnh lại, xoay người về phòng.
Lý Bắc có thể nghe thấy tiếng đóng cửa của Giang Oanh, tất nhiên cô cũng nghe thấy, vừa lau tóc vừa cẩn thận mở cửa rồi liếc nhìn cửa cách một đoạn, khay đã biến mất.
Giang Oanh thở phào nhẹ nhõm, cố gắng không gây tiếng động đóng cửa lại.
Ngồi trên ghế trước cửa sổ, Giang Oanh chống cằm nhìn màn đêm, làn da trắng mịn màng nhuốm vẻ trầm tĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!