Chương 68: NGOẠI TRUYỆN 3

Sáng hôm sau, bảy giờ.

Lý Bắc làm xong thủ tục trả phòng ở quầy lễ tân khách sạn. Trong lúc đứng ngoài cửa chờ xe tới đón, anh nhận được WeChat của Giang Oanh.

Chim non: Em dậy rồi, giờ đi ăn sáng đây.

Chim non: T^T

Ánh sớm mai rơi lên người anh, đôi mắt đen lạnh lẽo hiếm hoi lại dịu đi đôi chút. Đầu ngón tay anh chạm nhẹ lên màn hình.

LB: Ngoan.

LB: Anh đi báo danh đây.

Cơn gió lặng lẽ mang theo chút se lạnh mỏng manh sau tiết lập thu. Xe gọi mãi mới đến, ánh mặt trời vừa lên cũng yên tĩnh xuyên qua kẽ cây. Trường của anh cách Đại học Luật, đi tàu điện ngầm mất chừng hai tiếng, còn đi taxi khoảng một tiếng.

Lý Bắc kéo thấp chiếc mũ lưỡi trai, đặt hành lý cho gọn rồi ngồi xuống hàng ghế sau, dựa lưng vào ghế, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Một vệt ánh sáng hình chiếc lá rơi lên sống mũi anh, chao nhẹ vài cái rồi biến mất.

Điện thoại trong túi rung hai lần.

Chim non: Có gọi điện không anh?

LB: Ừ.

Lý Bắc tìm tai nghe trong túi ra đeo lên, hơi cúi đầu, vành mũ che đi quá nửa khuôn mặt. WeChat nhảy lên cuộc gọi thoại của Giang Oanh. Anh bấm nghe, trong ống nghe lập tức vang lên giọng mềm mại của cô gái.

"Alô, Lý Bắc."

Những đốm bóng vụn theo động tác anh ngả người lên ghế mà rơi xuống cằm. Làn da trắng lạnh phủ một lớp ánh nóng li ti, yết hầu khẽ lăn, giọng anh trầm xuống rất thấp: "Bé Ngoan."

Bên Đại học Luật, trong nhà ăn hương đồ ăn đậm đặc, người nói chuyện ồn ào.

Tóc Giang Oanh rủ xuống sau cổ chừng một tấc, phía sau buộc một chỏm nhỏ. Cô hơi cúi cổ, trắng mảnh, gương mặt nhỏ hứng ánh sáng trắng trong vọt vào từ cửa sổ, bình thản yên tĩnh, ngồi ở chỗ không có nhiều người.

Ngồi cạnh cô là Triệu Lâm, đối diện là Vương Tư Nam và Hầu Hàm.

Giang Oanh đeo tai nghe, giữa đám tạp âm mà vẫn nghe rõ giọng nói quen thuộc mơ hồ nhưng ấm trầm của anh rơi vào tai. Nỗi nhớ nhàn nhạt trào ra, cô lại ép nó xuống, ghé vào điện thoại nói nhỏ:

"Em đang ăn ở nhà ăn."

"Với ba bạn cùng phòng của em."

Tối qua, mấy cô gái trước khi ngủ tán gẫu, liền hỏi cô: hôm nay anh chàng đẹp trai ngầu lòi đưa cậu tới trường là anh trai hay bạn trai?

Giang Oanh nói: "Là bạn trai mình."

Đầu dây bên kia, nghe cô nói vậy, Lý Bắc bỗng im lặng.

Tiếng còi xe chen vào, kế đó là tiếng gió thổi lá cây xào xạc.

Một lúc lâu sau, Giang Oanh mới nghe thấy giọng anh khàn thấp: "Bé Ngoan, em nói với họ anh là bạn trai em rồi à?"

"Ừm." Cô ăn một miếng cơm, vừa nhai vừa nói lúng búng: "Nói rồi."

Cứ ngượng ngượng thế đấy :)

Đồ chó thối :)

Giang Oanh hiểu rõ ý nghĩa của sự im lặng ấy, chẳng qua anh lại sợ mình sẽ mang đến ảnh hưởng không tốt cho cô. Nhưng rốt cuộc ảnh hưởng gì, cô thật sự cũng không biết. Cô thở dài trong lòng, đặt đũa xuống, uống một ngụm cháo kê rồi khẽ gọi anh:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!