Chương 50: (Vô Đề)

Chapter 50: "Đợi em vĩnh viễn sẽ không lâu.""Được, em nói là giữ lời."

Ánh sáng chiếu xuống từ bức tường xi măng, ánh mắt Lý Bắc dịu hẳn đi, giọng điệu như mang theo ý cười, cậu nắm tay cô dắt vào trong sân.

Mới đi được mấy bước, cánh cổng sắt to đùng vốn chẳng mấy khi có người gõ bỗng vang lên tiếng động khe khẽ.

Giang Oanh khựng lại, sững người vài giây rồi quay sang nhìn Lý Bắc đang đứng nghiêng người bên cạnh: "Có ai tới hả anh?"

Ánh mắt Lý Bắc lạnh xuống, khẽ lắc đầu, tim cậu trĩu nặng, luồng lệ khí dữ tợn bùng lên, nếu là Lý Chí Cao… Cậu không để lộ cảm xúc, thả tay Giang Oanh ra, bảo cô đứng xa một chút rồi xoay người đi mở cửa.

Cánh cổng sắt lại xoay theo quỹ đạo vừa rồi thêm nửa vòng.

Bên ngoài đứng một cô bé chừng mười lăm mười sáu tuổi, đội mái tóc giả xoăn màu hồng, trông như vừa khóc xong, dưới mắt loang một vòng đen chẳng rõ là gì. Giữa mùa đông tuyết rơi mà lại mặc một chiếc váy trắng lông xù, khoác thêm một cái áo choàng đỏ? Đây là cosplay Cô bé quàng khăn đỏ à?

Lý Bắc khẽ nhíu mày, thở phào yên tâm, vừa định mở miệng hỏi cô ấy tìm ai.

Cô bé ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh liếc cậu từ trên xuống dưới, mặt còn khó ở hơn cả cậu, lại thiếu kiên nhẫn.

"Anh là ai?"

"Chị Giang Oanh của tôi đâu?"

Giang Oanh đứng cách đó không xa nghe giọng nói lạnh lùng đến băng giá của cô bé, ngạc nhiên mấy giây.

Trần Phi…?

Sao em ấy lại đột nhiên chạy tới đây?

Trong lòng Giang Oanh siết chặt, ở huyện xảy ra chuyện gì sao? Cô chạy lại, thò đầu ra sau lưng Lý Bắc, ánh mắt kinh ngạc chạm phải ánh nhìn chẳng mấy thân thiện của Trần Phi liền khựng lại một chút.

Nhìn thế này giống như vừa cãi nhau với gia đình.

Trần Phi vừa thấy Giang Oanh, miệng mếu một cái, nước mắt lập tức rơi xuống.

Giang Oanh liền chọc chọc mấy cái vào cậu thiếu niên lạnh lùng chắn cửa không nhúc nhích kia, nhắc cậu tránh đường, rồi mới đưa tay kéo Trần Phi lại, động tác dịu dàng lau nước mắt cho em ấy, nhỏ giọng hỏi: "Sao thế? Đừng khóc, vào trước đã. Sao tay lạnh thế này, em tới bằng cách nào? Quần áo ướt hết rồi."

Trần Phi nghe giọng quan tâm bên tai, càng khóc to hơn, vừa nấc vừa nói: "Gặp phải một thằng tài xế khốn nạn, anh ta cứ bảo nhà tang lễ xui xẻo, ném em xuống ở cái bến đó, còn lấy của em tám trăm tệ."

Vào đến phòng khách, Lý Bắc đi bật đèn rồi mở sưởi.

Hắc Tử thấy người lạ thì sủa inh ỏi, tức đến mức Trần Phi càng khóc dữ hơn.

Ánh đèn hắt xuống, Giang Oanh quát mấy lần vẫn không ăn thua, chỉ đành cầu cứu nhìn sang Lý Bắc.

Lý Bắc đứng cách hai bước, cằm hơi cúi, sắc mặt lạnh lẽo. Cậu liếc nhìn Trần Phi đang chui rúc trong lòng Giang Oanh, khóc đến mức như sắp ngất đi, rồi mặt không biểu cảm bước về phía Hắc Tử.

Hắc Tử sợ cậu, tiếng sủa dần tắt, nó nằm phục xuống đất, chỉ còn lại tiếng người khóc.

Lý Bắc ngồi xổm xuống, ánh mắt uể oải nhìn Hắc Tử, thỉnh thoảng nghiêng đầu liếc về sau, cô gái dịu dàng từng cử chỉ đang dỗ dành một đứa nhóc ranh, cậu chống đầu lưỡi lên vòm miệng, trong lòng bực bội nóng ran lan tràn.

Phòng khách sáng rõ, nhiệt độ cũng ấm lên. Dưới sự vỗ về của Giang Oanh, cảm xúc Trần Phi dần ổn định, bình tĩnh lại. Mắt cô ấy đỏ rực, lớp trang điểm lem nhem, phấn bết thành mảng, mi cong và eyeliner nhòe cả vào nhau.

Giang Oanh lau cho cô ấy một chút, hỏi: "Khóc xong chưa?"

Trần Phi hơi ngại, gật đầu.

Giang Oanh cười hỏi: "Vậy giờ theo chị lên trên tắm rửa chút, thay bộ đồ khác nhé, được không?"

Sắp xếp cho Trần Phi xong, Giang Oanh bước ra khỏi phòng, đứng trước cửa sổ, lặng nhìn đêm tuyết bên ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!