Chương 44: (Vô Đề)

Lý Bắc đứng yên tại chỗ, nhìn thấy ánh sáng lờ mờ rơi vào mắt cô. Có một giây, cậu cảm thấy cả thế giới của mình sáng bừng lên, như những đốm đom đóm li ti tụ lại giữa bầu trời tối đen.

Cô chính là ngọn đèn soi đường của cậu. Lý Bắc giơ tay lên, duỗi một ngón tay, chạm vào trán Giang Oanh, đẩy cô lùi về sau.

Giang Oanh ngơ ngác nhìn cậu, hàng mi đen như lông quạ khẽ chớp, bật ra một câu làu bàu: "Làm gì thế?"

Ngón tay Lý Bắc gạt tóc mái của cô ra, đầu ngón tay nấn ná trên vết sẹo mảnh ở lông mày cô. Trong đêm tối ánh sáng nhạt nhòa, nơi lông mày bị đầu ngón tay lạnh chạm vào lại nóng bừng lên.

Giang Oanh ngửa đầu, chỉ có thể nhìn thấy trong mắt cậu một mảng tối sâu thẳm u uẩn.

"Em làm gì vậy?" CAậu hỏi ngược lại.

Giang Oanh khẽ cười: "Đến xem chó con của em, xem có đang phá nhà không."

Lý Bắc rũ mắt, thu tay về, để buông bên hông. Khóe môi cậu khẽ run. Đến khi ngước mắt lên lần nữa, ánh mắt đã trở nên kiên định.

Buông cô ra, cậu không làm được.

Nếu cuộc đời này đã định sẵn hiểm nguy gập ghềnh, vậy thì cậu sẽ dùng hết sức để đổi lấy cho cô một đời bình an.

"Suýt nữa thôi."

Sự lạnh lẽo mang theo móc câu nhè nhẹ, giọng cậu khàn khàn.

Trong mắt Giang Oanh ánh lên chút nóng, cô cười: "Vậy may mà em tới."

Lý Bắc "ừ" một tiếng bằng giọng mũi, tiến lên một bước, cúi mắt nhìn cô, tay giữ lấy vai cô, đẩy cô vào trong nhà, rồi trở tay đóng cửa lại.

"?"

Giang Oanh khó hiểu chớp mắt mấy cái, cô chỉ tới xem Lý Bắc có phát điên không thôi mà.

Cửa đóng sầm, ánh sáng bị chặn lại ngoài kia, trong phòng tối đen một mảnh.

Lý Bắc quay lưng về phía cô, bóng dáng hòa vào bóng tối, tay vẫn đặt trên nắm cửa. Cậu nghiêng đầu ngoái lại, nhìn về cái bóng đứng cách vài bước.

"Chẳng phải em muốn vào sao."

Giọng thiếu niên giống hệt ngày cô đưa cậu về nhà, như ngậm một cục đường lớn trong miệng.

Giang Oanh theo phản xạ kéo nhẹ chiếc áo khoác đang vắt trên vai, má nóng rần, khẽ "ồ" một tiếng.

Lý Bắc quay người, bước về phía cô, đưa hai tay ra. Trong phòng quá tối, Giang Oanh không thấy rõ cậu. Chỉ cảm giác mình bị một mùi bạc hà thanh lạnh ôm chặt vào lòng.

Nhịp tim vững vàng mạnh mẽ xuyên qua lồng ngực, rơi thẳng vào tai cô. Giang Oanh thả lỏng bờ vai đang căng chặt, trán tựa lên ngực Lý Bắc, mệt mỏi nhắm mắt lại.

"Chó con…" Giọng cô chậm rãi, âm cuối thu lại không gọn, "Em cảm giác như em đã dùng cạn hết sức lực tinh thần rồi."

Ánh mắt Lý Bắc tĩnh lặng, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô, vòng tay siết dần từng chút. Nỗi sợ hãi còn sót lại từ ngày hôm qua… có lẽ sẽ đi theo cậu cả đời.

Giang Oanh không nói thêm nữa, nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ muộn màng ập đến.

Lý Bắc ôm ngang eo cô, bế cô đặt lên giường. Cậu ngồi xếp bằng bên giường, đầu ngón tay chạm khẽ vào bàn tay quấn gạc của cô.

"Xin lỗi…" Cậu rũ hàng mi xuống, thành kính hôn nhẹ lên đầu ngón tay cô. "Anh yêu em."

Tuyết phủ kín cả thành phố, đến trước khi trời tờ mờ sáng thì ngừng rơi.

Giang Oanh tỉnh dậy, ngoài cửa sổ ánh sớm chỉ mới lộ ra một đoạn đuôi, rèm trong phòng chặn hết ánh sáng. Cô chậm chạp chớp mi, chưa tỉnh hẳn. Trong hơi thở là mùi hương quen thuộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!