Phòng khám ngoại khoa của bệnh viện đèn sáng rực, ba thiếu niên mặt mày nặng nề.
Trong đó có một thiếu niên mặc đồ đen, cao gầy, tay run bần bật. Cô gái ngồi bên giường mặt trắng bệch, nhưng cảm xúc lại ổn hơn họ rất nhiều.
Bác sĩ hỏi gì cô đáp nấy.
Hỏi xong, Giang Oanh liếc nhìn Lý Bắc im lặng lạnh lẽo bên cạnh rồi nói: "Bác sĩ, vết thương ở cổ với trên mặt anh ấy cũng cần xử lý nữa."
Bác sĩ trực liếc cậu thiếu niên cổ còn rỉ máu một cái, nói: "Cậu ta không chết được đâu, cái của cháu mới nghiêm trọng hơn."
Nói xong, ông đứng dậy: "Được rồi, ba đứa con trai ra ngoài đợi trước. Còn cô bé, cháu theo tôi vào khâu."
Nghe đến chữ "khâu", Giang Oanh theo bản năng kháng cự, nhưng thật sự đau quá, cô vẫn đứng dậy theo bác sĩ đi vào sau tấm rèm xanh.
Trên sàn phòng khám in bóng người. Đôi mắt đen của Lý Bắc từ đầu đến cuối vẫn đặt trên người Giang Oanh. Cậu muốn theo vào, bước được một bước rồi lại đứng im tại chỗ, nhìn chằm chằm tấm rèm đang lay động.
Cậu không xứng.
Không xứng để vào.
Bỗng rèm bị vén lên, bác sĩ trực mặt không cảm xúc: "Cậu mặt đen kia, cậu cũng vào."
Lý Bắc khựng lại, có chút do dự.
Sau rèm truyền ra giọng mềm mềm của Giang Oanh: "Lý Bắc, anh vào đi, em sợ…"
Lần này Lý Bắc không do dự nữa. Cậu bước nhanh tới, vén rèm lên, đối diện ánh mắt Giang Oanh đang ngồi trên ghế cùng gương mặt tủi thân. Hốc mắt cô đỏ hoe, đôi đồng tử màu hổ phách trong ánh đèn sáng đến lạ, đáng thương bày tỏ nỗi sợ hãi.
"Lý Bắc…" Cô gọi cậu.
Lý Bắc khẽ "ừ" một tiếng, đi tới nắm lấy bàn tay còn lại của cô, âm thầm siết chặt, ánh mắt dừng lại.
Lòng bàn tay bị thương của cô máu me be bét, một vết cắt rất sâu nứt toác ghê rợn.
Hơi thở nghẹn lại. Mắt Lý Bắc đỏ lên, con ngươi đen chìm lặng, vô tận tự ghét bỏ lặng lẽ bò tràn khắp người.
Nếu không có cậu…
Giang Oanh sẽ không gặp những chuyện này, cậu chính là nguồn gốc của mọi tội lỗi, là thủ phạm gây nên tất cả.
Một cảm giác vỡ vụn sụp đổ len lỏi dọc theo đầu ngón thần kinh.
k*ch th*ch đến mức Lý Bắc bắt đầu hối hận ngày Lý Chí Cao ra tù, lúc đó cậu đã không giết ông ta.
Bác sĩ trực rửa sạch, sát trùng lòng bàn tay cho Giang Oanh, lấy thuốc tê đã chuẩn bị sẵn ra, nói: "Sẽ đau đấy, cố nhịn chút."
Giang Oanh gật đầu, thở ra một hơi thật khẽ.
Mũi kim lóe ánh lạnh, cô theo bản năng co người lại.
Lý Bắc đặt tay lên vai cô, kéo cô sát vào lòng mình.
Trên người thiếu niên có mùi tuyết lạnh nhàn nhạt. Giang Oanh run run nhắm mắt lại, ngón tay bấu chặt lấy áo phía sau lưng cậu.
Mũi kim gây tê phải tiêm trực tiếp vào vết thương. Đau đến mức Giang Oanh rên nghẹn một tiếng, chóp mũi rịn mồ hôi.
Lý Bắc ôm cô chặt hơn, vỗ vỗ lưng cô, khẽ dỗ dành: "Bé Ngoan, đừng sợ."
Tiêm xong, bác sĩ trực liếc cậu một cái, lấy kim chỉ ra bắt đầu khâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!