Chapter 38: "Tôi cần biết tình hình của Giang Oanh."Gió nhẹ lướt qua, Lý Bắc khẽ cụp mí mắt. Cậu cởi áo khoác, vắt lên chiếc xe điện ven đường. Mái tóc hơi dài che khuất đỉnh mày, đôi mắt đen sâu với đuôi mắt móc vào trong rồi hất ra ngoài không ánh sáng, nét hung lệ nhàn nhạt cũng lộ rõ. Chiếc cằm trắng lạnh lẽo căng cứng, cảm giác bực bội bắt đầu trồi lên ngay khoảnh khắc Giang Oanh rời đi.
Tiểu Bạch và Húi Cua đứng bên đường, nghiền tắt mẩu thuốc, định đi theo cậu.
Lý Bắc dừng bước, giọng lạnh lẽo trầm thấp ở cuối câu: "Tiểu Bạch, cậu đi hỏi xem tình hình của Giang Oanh ở trường thế nào. Húi Cua, cậu đi với cậu ta."
"Anh Bắc…" Tiểu Bạch sốt ruột nói, "Anh Sẹo ra tay ác lắm, hôm nay còn dẫn theo nhiều người như vậy, anh sao đánh nổi chứ. Anh khỏi phải lo cho cô tiên nhỏ, cậu ấy ở trường thì chạy đâu được, lúc nào hỏi chẳng được."
Trong đám hơn mười người tụ tập phía trước không xa, kẻ cầm đầu mặc áo sơ mi da báo, khoác áo lông đen như gấu, gầy cao, lưng hơi còng, mặt đen sì tên là Đao Sẹo.
Đúng như cái tên, trên mặt gã ta có một vết sẹo dữ tợn, từ dưới gò má cao kéo qua con mắt dài nhỏ rồi leo lên tận trán. Gã nhìn chằm chằm thiếu niên áo đen cách vài bước bằng ánh mắt độc địa, tàn bạo.
Ở cuối phố sau, gã mở hai sòng mạt chược, thuộc dạng người làm việc khiến người khác buồn nôn nhất. Chỉ cần tiền đủ, chuyện bẩn cỡ nào cũng dám làm.
Dưới tay gã nuôi rất nhiều đứa nhóc bỏ học cấp hai cấp ba, rảnh rỗi vô công rồi nghề. Dựa vào cái khí thế nghé con chẳng sợ chết của bọn nó để gây ra không ít chuyện. Có chuyện thì đẩy bọn nó ra gánh tội, không có chuyện thì giữ lại phòng thân.
Đám vị thành niên ra tay không biết chừng mực, rất dễ nóng máu. Với kẻ có tâm, bọn nó là một con dao sắc bén tiện dùng, hơn nữa còn là một mũi tên sẽ liên tục được bổ sung, tái sinh.
Lý Bắc liếc xéo nhìn Húi Cua, giọng không gợn sóng: "Tôi cần biết tình hình của Giang Oanh. Việc này rất quan trọng với tôi."
Húi Cua há miệng vài lần, khó xử giằng co một lúc. Trong ánh nhìn bình tĩnh lạnh chìm của Lý Bắc, cậu ta hiểu ý, liền kéo Tiểu Bạch đang gào lên đòi lao tới rời đi.
Hai người bọn họ chiến lực tầm thường, mồm mép đứng đầu. Đối đầu với Đao Sẹo, kẻ đã chiếm cứ phố sau nhiều năm, thủ đoạn âm độc thì cũng chỉ là món nhắm rượu, vừa vướng chân vừa cản tay, chi bằng đi lo hậu cần.
Đợi bọn họ đi xa, Lý Bắc khẽ ngước mắt, bước về phía trước.
Trong ngõ hẻm đường ngang dọc như mạng nhện, sâu hun hút quanh co. Trên mặt đất đọng bùn nước xám đặc bị bánh xe và dấu chân cán qua, chỉ có lớp tuyết đọng sát mép tường mới coi như sạch sẽ.
Đao Sẹo hút thuốc, phả một hơi khói, nhếch khóe môi với Lý Bắc, nửa cười nửa không: "Tiểu Bắc à, đừng trách anh. Người ta trả giá cao quá, đích danh muốn một cái chân của mày."
Thiếu niên đứng ở đầu ngõ ngược sáng, cao ráo chân dài, chỉ mặc áo len cổ cao cùng quần đen, đi đôi giày vải đen sọc trắng. Tay cậu lười biếng đút túi. Nghe vậy, cậu hiếm khi cong môi cười nhạt đầy châm biếm, ánh mắt lạnh lẽo mà dại hoang kéo dài, hoàn toàn không thèm để ý một chữ nào phun ra từ cái miệng chó của Đao Sẹo.
Đao Sẹo gồng má một chút, cũng chẳng tức vì thái độ đó. Cả phố sau ai chẳng biết Lý Bắc, một con chó điên lớn lên bằng cơm bẩn. Đánh gãy một chân của nó coi như dọn rác cho phố sau.
Gã lùi vào sau đám đông, hất cằm ra hiệu cho người khác: bắt đầu.
Sự yên tĩnh trong ngõ bị xé nát. Nhà nhà đóng chặt cửa, kéo rèm kín. Một đám người cầm gậy xông lên, bùn nước dưới đất bắn tung thành từng vệt sóng nhỏ, dính sát bên hông giày.
Gã đầu trọc đứng gần Lý Bắc nhất, cây gậy sắt trong tay đóng đinh lồi. Gã giơ lên rất nhanh rồi giáng xuống cực mạnh.
Lý Bắc né cực nhanh. Cậu tóm cánh tay gã kéo mạnh một cái, đấm thẳng vào cằm gã, giật lấy cây gậy sắt, thản nhiên nói: "Cảm ơn."
Gậy sắt không thuận tay bằng gậy bóng chày của cậu, nhưng Lý Bắc thấy cũng tạm.
Từ sau khi theo Hạ Nghiêu, đánh trận quy củ kiếm tiền, cậu không còn nhúng nhiều vào chuyện phố sau.
Hồi trước, đánh nhau là chuyện duy nhất khiến cậu cảm thấy mình "đang sống".
Giờ thì có một sự tồn tại khác. Cô ấy còn khiến cậu cảm thấy… sống không đến mức nhơ nhớp, đáng khinh. Khiến cậu nảy sinh cảm giác thuộc về, cảm giác chân chạm đất, khao khát muốn bước tiếp về phía trước.
Trong ngõ hẻm hỗn loạn, thiếu niên áo đen mặt không cảm xúc, ra tay ác liệt. Ánh mắt khinh miệt lạnh rợn. Đầu gậy sắt nện lên da thịt người tạo ra tiếng "bộp" nặng nề, vừa hung vừa mạnh.
Chỉ vài cái, mấy kẻ áp sát cậu đã gào thét liên hồi, tiếng sau thê thảm hơn tiếng trước.
Một thằng nhóc thấp bé chừng mười bốn mười lăm tuổi lợi dụng lúc những người khác đang vây Lý Bắc, đột ngột rút ra một con dao găm lóe sáng lạnh. Cậu ta do dự vài giây, siết chặt cán dao rồi lao lên.
Lý Bắc phản ứng cực nhanh, nghiêng người tránh sang bên. Nhưng cánh tay trái vẫn bị lưỡi dao rạch qua. Máu lập tức thấm qua vải áo, chảy dọc theo đốt ngón tay rơi xuống, chỉ vài giây đã đọng thành một mảng nhỏ.
Đứng cách cậu một hai bước, một thằng nhóc cao hơn, lớn hơn thằng thấp bé kia một chút, thấy vậy liền vào thế tấn công, nhấc chân xông lên, đấm thẳng vào mặt cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!