Gần một, sắp hai giờ sáng mới về tới nhà tang lễ Giang Bắc.
Giang Oanh mặc bộ đồ ngủ lông màu kem trơn, cổ tròn. Mái tóc đen mềm nửa ướt rũ trên vai. Cô co chân ngồi trên ghế cạnh bàn học, thất thần nhìn chằm chằm tấm rèm cửa sổ đang kéo chặt trước mặt.
Trên bàn trải mở cuốn nhật ký. Trang mới chỉ viết một câu: Trong năm mới, những thứ rách nát tả tơi này phải sửa lại thế nào đây.
Hôm nay cô có chút sợ bình minh sẽ đến, Giang Oanh nghĩ.
Ngoài cửa sổ, hành lang không bật đèn phản chiếu tuyết lớn bay mù mịt. Thiếu niên hơi khom lưng, mặc chiếc áo thun dài tay màu đen mỏng, quần tụ xuống bên dép lê. Cổ áo rộng quá để lộ hõm xương quai xanh sâu thẳm. Trên cổ phải là hình xăm rắn cắn đuôi, con ngươi dựng đứng lạnh lẽo, quấn lấy chiếc ô như mang theo d*c v*ng chiếm hữu đầy rẫy. Cậu tuỳ ý tựa bên cửa sổ, giữa những ngón tay thon dài là hộp kẹo bằng sắt đang bị cậu nghịch chơi.
Mãi cho tới khi khe cửa còn le lói chút ánh sáng ấy hoàn toàn tối hẳn đi.
Lý Bắc ngửa cổ, yết hầu nổi bật, đường hàm kéo căng. Khuyên tai bạc lúc ẩn lúc hiện. Cậu nhìn trần nhà vài phút, rồi bước về phòng với dáng đi chậm rãi.
Trong phòng không có một tia sáng nào. Cậu ngồi ở mép giường, tay đặt lên đầu gối, cúi đầu. Tóc rũ che khuất mày mắt, chỉ lờ mờ thấy sống mũi cao. Quanh người cậu toả ra một thứ bực bội chán chường nhàn nhạt.
…
Đi cùng Lý Bắc xuống khỏi xe buýt.
Trời chưa sáng, đen đặc như mực. Mặt đất bị tuyết đè suốt một đêm, bị dấu chân lớn nhỏ nghiền nát.
Giang Oanh đeo cặp sách, đội mũ áo khoác phao trắng bên ngoài đồng phục, quấn một chiếc khăn len thô màu đỏ sẫm, càng làm đường nét ngũ quan của cô thêm vài phần mềm mại quyến rũ.
Thiếu niên bên cạnh mặc áo phao đen dài qua gối, khoá kéo kéo lên tận trên cùng. Hai tay cậu nhét trong túi ngoài, tóc trước trán dài hơn một chút, che đi đôi mắt như phủ sương đen. Nửa gương mặt bị khẩu trang đen chắn lại. Bước chân cậu đồng nhịp với Giang Oanh, không nhanh không chậm.
"Thật ra anh không cần phải ra ngoài cùng em đâu." Tâm trạng Giang Oanh không tốt, đầu óc mơ màng vì nghỉ ngơi không đủ, cô lén liếc Lý Bắc một cái, "Trời lạnh thế này, anh định đi đâu được chứ?"
Lý Bắc thức trắng đêm, giữa mày mang theo chút mất kiên nhẫn. Giọng cậu bị khẩu trang che lại, nghe hơi khàn sáp: "Ra quán net. Tiểu Bạch với Húi Cua tối qua không về nhà."
Giang Oanh gật đầu, rồi lại ậm ừ nói: "Vậy hết tiết tự học sáng, em qua ăn với mọi người."
Trong tầm mắt Lý Bắc, chỉ có chiếc mũ trắng tròn tròn đang lắc qua lắc lại. Cậu rút tay khỏi túi, vỗ nhẹ mấy cái lên sau đầu Giang Oanh, giọng mang theo chút hung dữ lạnh nhạt.
"Nhớ tranh thủ chợp mắt một lát sau khi tan học."
"Và có chuyện gì thì nói với anh ngay lập tức, đừng để anh biết từ người khác."
Giang Oanh khựng lại một chút, rồi làm như không có gì, quay sang nhìn cậu, cười cong mắt, giọng mềm xuống: "Hôm qua em đã nói rồi mà, kết thúc rồi, sẽ không còn chuyện gì nữa đâu, nên anh yên tâm nha."
Lười vạch trần cô.
Lý Bắc thu tay về, dừng bước, véo nhẹ má cô, hất cằm: "Đi đi."
Giang Oanh vẫy vẫy tay: "Lát gặp."
Trong gió tối, lá cây bị cuốn lay động. Lý Bắc gật đầu, đứng yên tại chỗ, nhìn cô biến mất giữa đám người.
Đến gần con đường chính dẫn vào trường Trung học số Một Giang Thành, học sinh và xe phụ huynh đưa đón chen chúc nghẹt thở.
Ở giữa đường mắc kẹt một chiếc sedan màu đen.
Không ít người đang cằn nhằn. Giang Oanh cẩn thận vòng vào trong, né xe rồi đi về phía cổng trường.
Vừa bước vào trong trường, cô đã vô thức chậm bước lại.
Giang Oanh dừng ở cạnh bậc thang chéo của toà nhà Chí Viễn, trước tiên tháo khăn quàng bỏ vào cặp, rồi gỡ mũ xuống, để lộ đôi má trắng non. Ánh mắt cô do dự một thoáng, rồi chậm rãi bước lên, từng bậc một tiến vào khu lớp 12-18.
Giờ này còn sớm, trời vẫn chưa sáng, đèn hành lang các lớp trong trường đều đã bật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!