Chương 35: (Vô Đề)

Hôm nay, đám học sinh ăn cơm trưa ở nhà ăn quay về sớm hơn thường ngày hơn mười phút. Hành lang đông nghịt người, đặc biệt là trước cửa lớp 12-18.

Trần Niên lách qua đám đông, khóe mắt tùy ý liếc nhìn một vòng, rồi bước vào lớp, ngồi xuống chỗ của mình như thể tất cả những chuyện bên ngoài đều không tồn tại.

Bên ngoài, học sinh tụ tập hoặc nhiều hoặc ít đều dồn ánh mắt về phía Giang Oanh, mang theo sự dò xét và đánh giá. Thậm chí còn xuất hiện thêm vài người của lớp khác. Bọn họ kéo theo mấy học sinh lớp 12-18, không thân lắm nhưng cũng giả vờ như rất quen, đứng tựa lan can, cúi đầu thì thầm to nhỏ.

Dưới ánh đèn trắng, đôi mắt sáng bóng của Giang Oanh lại bình thản đến khô cạn.

Cảm nhận được những ánh nhìn ấy, tay cô đang thu dọn cặp khựng lại một chút, rồi vẫn không biểu cảm lấy thẻ nội trú ra. Cô điều chỉnh hơi thở thật nhẹ.

Giang Oanh nhắn cho cô chủ nhiệm Lý Vi một tin xin nghỉ, rồi mặt không cảm xúc đứng dậy bước ra ngoài.

Bầu trời ngoài mái hiên dần bị sắc xám trắng chiếm lấy, những hạt tuyết nhỏ li ti bay xuống. Đám học sinh chen chúc trước cửa lớp 12-18 đồng loạt né tránh cô, cứ như gặp phải một căn bệnh truyền nhiễm đáng sợ.

Không biết là ai lầm bầm một câu: "Thối thật."

Câu đó vừa rơi xuống, số người tránh cô lập tức tăng lên.

Bước chân Giang Oanh khựng lại. Hai bàn tay cô siết chặt vào nhau, cổ họng đau như có cát lăn đi lăn lại cọ xát không ngừng. Cô cúi đầu, bước càng lúc càng nhanh.

Cách một chiếu nghỉ cầu thang là lớp 12-7, vài học sinh cười rạng rỡ ùa ra, nam nữ lẫn lộn. Như đã bàn trước, bọn họ mượn cớ đùa giỡn. Một cô gái tóc ngắn ngang tai nhìn sang cô gái tóc rẽ ngôi giữa bên cạnh, ánh mắt chạm nhau, rồi nheo mắt cười gian.

Cô ta sải nhanh lên phía trước, cố tình dùng vai húc thật mạnh vào Giang Oanh.

Giang Oanh không kịp né cú đó, thân thể mất kiểm soát loạng choạng ngã ngửa về sau. Cô còn chưa kịp đứng vững thì phía lưng lại bị ai đó đẩy mạnh một cái.

"Làm cái gì vậy! Thối chết đi được!"

Cô gái tóc ngắn hét lớn một câu, chán ghét nhìn cô gái trước mặt đang trắng bệch, còn bực bội phủi phủi chỗ mình vừa đụng trúng, rồi bịt mũi lùi lại mấy bước.

Gió tuyết và lạnh buốt quấn chặt lấy Giang Oanh, dội lên người cô, len thẳng vào tận kẽ xương.

Cô cứng đờ tại chỗ, chậm rãi ngước mắt lên. Đáy mắt đỏ lên, ánh nhìn quét qua một vòng, sắc mặt trắng bệch.

Mỗi học sinh xung quanh đều giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cứ như tất cả vừa rồi hoàn toàn không tồn tại. Sự ác ý được phơi ra lặng lẽ, như một vực sâu đen không đáy kéo Giang Oanh rơi xuống.

Những ánh mắt ấy như lưỡi kiếm, đâm vào cơ thể, câm lặng mà đau.

Âm thanh bên tai Giang Oanh dần mơ hồ, hư ảo, tựa như bị bóp chặt cổ khiến cô ngạt thở.

Hứa Nghê xách trà sữa, vừa đi vừa ngân nga giai điệu, vừa rẽ qua cầu thang thì chạm mắt với Giang Oanh. Cô ta dừng bước, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt lập tức chuyển sang lạnh lùng chế giễu.

Giang Oanh nhìn chằm chằm cô ta.

Mãi đến khi Hứa Nghê là người dời mắt trước, đi qua bậc thang rồi bước sát bên người cô đang đứng ở lối cầu thang.

Trước cửa lớp 12-18, học sinh đứng càng lúc càng nhiều.

Trong lớp, ở dãy gần tường, Trần Niên ngồi ở đó yên lặng làm đề toán, tựa như mọi chuyện ngoài kia chẳng liên quan gì đến cậu.

Hứa Nghê ngồi phía trước cậu, đưa tay vuốt tóc, phủi nước tuyết đọng lại.

Trần Niên đặt bút xuống, giọng rất khẽ hỏi: "Thế nào rồi?"

"Đã đời lắm. Chỉ là mấy chuyện này sớm muộn gì cũng lọt vào tai tên điên đó thôi." Hứa Nghê quay người lại cười một cái. "Tôi có một người, biết đâu có thể giúp được."

Trần Niên hỏi: "Ai?"

Hứa Nghê lấy điện thoại ra, tìm lịch sử chat rồi đưa cho Trần Niên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!