Chương 33: (Vô Đề)

Ăn sáng xong, Giang Oanh vừa đặt bát đũa vào bồn rửa, đã nghe Lý Bắc nói lát nữa muốn đi xe buýt cùng cô rồi quay về trường học. Giang Oanh giật mình, cái bát trên tay tuột ra rơi xuống, phát ra tiếng va chạm chói tai.

Nước xối lách tách rơi trên những ngón tay thon dài. Chàng trai đứng cạnh cô cúi xuống nhặt cái bát rơi lên, đôi mắt đen trầm nhìn sang cô, giọng lạnh buốt: "Gì thế? Không phải em bảo anh phải nhìn em, phải đi theo em sao?"

Bước ra khỏi nhà tang lễ Giang Bắc, bầu trời vẫn phủ một lớp sa đen mờ mịt.

Khóe mắt Giang Oanh cứ lén liếc sang Lý Bắc đang đi song song bên cạnh. Cô vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, nhưng lại không kìm được mà chìm vào suy nghĩ.

Trong nền trời u tối từng mảng, chiếc áo khoác đen rủ tới bắp chân, cổ áo len cao để lộ một góc hình xăm. Lý Bắc mặt không biểu cảm, khí chất từ trên xuống dưới hoàn toàn không liên quan gì đến lứa tuổi của cậu.

Đôi mắt Giang Oanh phủ một tầng sương mỏng, chỉ cảm thấy "chó con" này thật sự quá cuốn hút, tim cô không hiểu sao cứ đập loạn xạ, cô cúi mắt nhìn chàng trai bước chân thả lỏng, cùng cô dẫm lên tuyết.

Lý Bắc lười nhác nghiêng mắt nhìn cô, dừng lại một lát nơi vành tai cô đang ửng đỏ, rồi đưa tay nắm lấy tay cô nhét vào túi áo khoác của mình, các ngón tay luồn vào kẽ tay cô, siết chặt.

"Giang Oanh." Giọng cậu rất nhạt, mí mắt rũ xuống, tóc mái vụn che đi nửa mặt, "Anh sẽ bám sát em. Em phải nắm chặt dây xích."

Giang Oanh đứng trên trạm xe buýt, mãi mới hoàn hồn từ câu nói ấy. Bên cạnh là chàng trai cao gầy thẳng tắp, lặng lẽ đứng yên ở đó, như một vệt mực đặc không tan.

Ở nơi cô không nhìn thấy, d*c v*ng chiếm hữu trong mắt cậu chẳng hề che giấu.

Xe buýt từ xa lắc lư chạy tới, đèn xe rọi sáng một mảng đường lớn phía trước, rồi dừng lại. Cửa xe bật mở "rẹt" một tiếng.

Giang Oanh nghiêng đầu nhìn Lý Bắc, cười nhạt: "Vậy… mình đi thôi."

Lý Bắc ánh mắt bình thản, khẽ gật đầu: "Ừ."

Ngồi ở hàng ghế cuối xe buýt, Giang Oanh hỏi: "Giờ anh đến trường có bị sớm quá không?"

Lý Bắc nghịch các ngón tay của cô, đáp: "Không sớm."

"Thế là được." Giang Oanh cúi đầu nhìn hai bàn tay đang quấn lấy nhau, "Lý Bắc, có chuyện gì thì nói với em bất cứ lúc nào nhé."

"Ừ."

Ngón tay cậu thiếu niên thon dài, xương khớp rõ ràng, móng cắt gọn tròn, lúc nào cũng lạnh băng băng.

Đột nhiên, Giang Oanh nghiêng đầu hỏi cậu: "Hình xăm trên người anh có ý nghĩa gì vậy?"

"Em nói cái nào?" Lý Bắc quay sang nhìn cô.

"Anh có bao nhiêu hình xăm?"

"Hai."

Giang Oanh sững lại một chút: "Ngoài cái bên phải cổ ra, còn ở đâu nữa?"

Lý Bắc nhìn cô, nắm tay cô đặt lên chiếc khuyên tai bạc hình chữ Y ở tai trái của cậu, rồi chậm rãi đưa ra phía sau.

Giang Oanh khẽ run, cố nhịn cơn rờn rợn để không rụt tay lại.

Đầu ngón tay dừng trên vùng da sau tai. Hơi ấm lan ra dày đặc. Giọng Lý Bắc khàn thấp: "Ở đây."

Đầu ngón tay Giang Oanh như bốc cháy, cô cố giữ bình tĩnh, nhìn cậu: "Xăm cái gì?"

"Tự xem đi."

Giang Oanh rụt tay lại một chút nhưng Lý Bắc không buông. Đối diện ánh mắt nóng rực của cậu, cô hơi lùi ra sau, nghiêng đầu nhìn về phía sau tai cậu.

Một chữ cái J màu đen xăm ở đó, trong ánh sáng mờ tối như đang phập phồng hơi nóng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!