Chương 32: (Vô Đề)

Đêm tối phủ xuống cả dãy núi. Tuyết rơi không một tiếng động, gió dường như cũng dịu đi rất nhiều. Triệu Sơn gọi Tiểu Húc ra ngoài chơi, nói muốn nhường lại toàn bộ câu lạc bộ cho cặp đôi nhỏ trên lầu.

Tiểu Húc xoa xoa thái dương, nói: "Không ổn đâu nhỉ, người ta là con gái, còn phải học đại học nữa mà."

"Yên tâm đi." Triệu Sơn cười híp mắt châm điếu thuốc, "Ai cũng có thể làm ra chuyện thất đức đó, chỉ riêng Tiểu Bắc là không."

"Được rồi."

Đóng cửa cuốn của câu lạc bộ lại, Tiểu Húc lên xe của Triệu Sơn, rời khỏi khu rừng đang bị tuyết trắng vùi lấp.

Hơn mười giờ.

Lý Bắc chậm rãi mở mắt. Thứ cậu nhìn thấy đầu tiên là gò má ửng đỏ của cô gái trong ánh sáng lờ mờ, cùng gương mặt ngủ yên tĩnh, dịu dàng.

Tất cả mọi thứ đều được xoa dịu. Thế giới điên cuồng ồn ào cũng được vỗ về.

"Giang Oanh."

Cậu khẽ thì thầm.

Lý Bắc dọn dẹp căn phòng một lượt, đi tắm rồi thay bộ quần áo trước kia để lại đây, sau đó lại nằm xuống bên cạnh Giang Oanh.

Tóc cậu thiếu niên vẫn còn hơi ẩm, ánh mắt đen sâu vừa trân trọng vừa thành kính dõi trên gương mặt Giang Oanh, kiên nhẫn chờ cô tỉnh lại.

Gần mười một giờ, Giang Oanh muốn trở mình, nhưng không xoay được. Cô ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng thì đôi mắt mơ màng đã chạm ngay ánh nhìn trong trẻo lười nhác của thiếu niên dưới ánh đèn ngủ vàng ấm.

Thần sắc cậu có chút lơi lỏng, nằm nghiêng lười biếng trên giường, khuỷu tay chống gối, lòng bàn tay nâng mặt, đôi mắt đen trầm yêu dị nhìn cô dò xét. Một cánh tay khác vòng sau lưng cô.

Giọng nói mang theo một tầng tối tăm khó gọi tên.

"Bí mật của chim non là gì?"

Giang Oanh khựng lại trong phút chốc. Bí mật của chim non là gì?

Có thể là biển lửa hừng hực, có thể là tiếng thét, mùi rượu, cũng có thể là đoạn thời gian dài đằng đẵng tự mình vá víu chữa lành những mảng xám của bản thân. Hoặc cũng có thể là những năm tháng một mình đi qua xuân hạ thu đông, cái cô đơn của năm cũ năm mới.

Trong đôi mắt cô, Lý Bắc hiếm khi nhìn thấy sự hoang vắng tĩnh lặng. Cậu đưa tay ôm lấy cô, kéo cô ép vào lòng mình, thì thầm: "Được rồi, anh biết bí mật của chim non là gì rồi. Không cần nói nữa."

"Anh biết gì rồi?" Giang Oanh thoát ra khỏi mớ cảm xúc hỗn loạn, hơi thở tràn ngập mùi hương trong trẻo của thiếu niên, "Em còn chưa nói gì mà."

Lý Bắc gối cằm l*n đ*nh đầu cô, ánh mắt như đã băng tan rất nhiều, dường như cũng buông bỏ được rất nhiều chuyện. Giọng cậu dịu mà lạnh:

"Không quan trọng nữa. Với chó con mà nói, chim non từ nay không còn bí mật gì nữa."

Giang Oanh im lặng một giây, rồi hỏi: "Em đã nói rồi mà, dùng bí mật của chim non đổi lấy quá khứ của chó con."

Lý Bắc rũ mắt, ngón tay luồn vào giữa mái tóc cô, lặng lẽ xem như đồng ý.

So với quá khứ của Lý Bắc, hơn mười năm ngắn ngủi của Giang Oanh chỉ cần vài câu là có thể tóm gọn. Cô sắp xếp lại lời lẽ, rồi chậm rãi nói:

"Học kỳ đầu lớp bảy, thi cuối kỳ em đứng nhất toàn trường. Em rất vui, nên gọi ba mẹ cùng đi ăn lẩu. Cùng ngày đó, nhà tang lễ Giang Bắc tiếp nhận hai thi thể để hỏa táng, là một cặp vợ chồng già, họ để lại một người con trai. Hôm đó sau khi hỏa táng xong, con trai của họ ngã ở cầu thang, trẹo chân. Em đi tới hỏi anh ta có cần giúp không, anh ta lạnh lùng nhìn em, nhưng em không hiểu, còn tưởng anh ta vì quá đau buồn nên vậy, rồi em bỏ đi. Tối hôm đó, anh ta tới phóng hỏa. Trận lửa đó cháy rất lâu.

Bố mẹ em đập vỡ kính, đẩy em ra ngoài, nhưng họ không kịp chạy thoát."

Giang Oanh nói rất bình thản, như đang kể chuyện của người khác.

Cô dùng ngón tay hất mái tóc lên, để lộ vết sẹo dài chừng hai ba centimet phía trên lông mày phải, lan vào trong mày.

Đó là vị trí hôm ấy bị lửa táp vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!