Chương 29: (Vô Đề)

Gió lạnh lùa qua, chiếc xe buýt lúc nhanh lúc chậm lăn bánh. Trong xe chật kín người, tiếng ồn ào hỗn tạp vang lên không dứt. Bên ngoài cửa kính, màn đêm mờ nhòe ánh đèn, tuyết lặng lẽ rơi xuống.

Trong bóng tối, Giang Oanh do dự vài giây rồi siết lại bàn tay đang khẽ run của Lý Bắc, nghiêng người sát lại gần cậu, ánh mắt dừng trên gương mặt nghiêng lạnh lẽo u tối ấy, nhỏ giọng hỏi: "Lý Bắc, anh sao vậy?"

Giọng cô nhẹ bẫng rơi xuống, như xé toạc mảng đen đặc quánh đang quấn lấy người họ.

Lý Bắc khẽ nhíu mày, hạ hàng mi xuống, ánh mắt khô khốc nặng nề. Cậu kìm nén, hít thở chậm lại, rồi từ từ buông tay cô ra. Nhìn vết đỏ hằn trên mu bàn tay trắng mịn kia, tim cậu co rút mấy nhịp, trong ngực bùng lên một cảm giác chán ghét khó tả.

Một lát sau, cậu đáp nhàn nhạt: "Không sao, trời lạnh, sợ đông người thì không lên được xe."

Giang Oanh mím môi, ngón tay nhẹ chọc vào mu bàn tay cậu. "Lý Bắc, nhìn em đi."

Lý Bắc khựng lại một chút rồi quay đầu nhìn cô.

"Trước đây em đã nói rồi." Giang Oanh chậm rãi từng chữ, "Không vui thì có thể nói với em, em không vui cũng sẽ nói với anh. Anh ở bên em thế nào, em sẽ ở bên anh như vậy. Nếu anh cần một cái ôm, hay cần chút không gian riêng, đều có thể nói ra, nhưng đừng chuyện gì cũng giấu trong lòng mãi, người ta sẽ sinh bệnh đấy."

Đôi mắt Lý Bắc đen thẳm, cảm xúc cuộn lên sâu tối khó dò, giọng khàn khàn nặng nhọc: "Thế còn em thì sao, Giang Oanh?"

"Em ổn mà."

"Thật sao?"

Giang Oanh nhìn cậu, đáp: "Thật."

"Giang Oanh." Lý Bắc dời ánh mắt đi, "Em đang nói dối."

Cậu thiếu niên bỗng dựng đầy gai nhọn, như kháng cự mà lùi về sau.

Giang Oanh sững người, trầm mặc lại. Cô nhếch khóe môi định nói gì đó để kết thúc chủ đề này, nhưng cuối cùng lại không nói được.

Trong ánh đèn lúc sáng lúc tối, cô gái quay đầu bướng bỉnh nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu thiếu niên nhắm mắt, bàn tay trong túi áo khoác run lên không ngừng. Không ai còn thử phá vỡ sự im lặng ấy nữa.

Xe buýt dừng lại ở trạm trên đường Giang Tây, trên xe chỉ còn lại hai người. Khối kiến trúc u ám nặng nề của nhà tang lễ ẩn mình giữa rừng cây khô trơ trọi, như một con quái vật khổng lồ. Đèn pha chiếu sáng một khoảng nhỏ phía trước, sắc trắng nhạt phủ kín cả con đường.

Loa xe nhắc xuống trạm, cửa xe "ầm" một tiếng bật mở. Giang Oanh đứng dậy trước, đeo ba lô, xách ly trà sữa, ôm bó hoa bước xuống xe, không nói một lời, đón tuyết đi thẳng về phía trước. Phía sau là cậu thiếu niên áo đen, chậm hơn hai bước, vừa đi vừa kéo mũ áo lông vũ lên.

Lý Bắc ép chặt suy nghĩ trong lòng, mở chiếc ô trên tay, bước đến bên cạnh cô.

Trong màn đêm, bầu không khí không sao phá vỡ lan tràn. Bàn tay nắm cán ô của Lý Bắc không ngừng siết chặt, các đốt ngón tay trắng bệch.

Không nên là như thế này. Rõ ràng chỉ cần ở bên cô thêm một giây, lòng cậu sẽ dễ chịu hơn một giây.

Hàm Lý Bắc căng cứng, môi mỏng mấp máy mấy lần, cuối cùng vẫn không nói ra lời nào. Biết nói gì đây, mở miệng ra cũng chỉ toàn gai nhọn.

Nhà tang lễ Giang Bắc dần hiện ra trong tầm mắt, phủ đầy tuyết dày.

Giang Oanh không nói rõ được cảm giác của mình. Đại khái là kiểu: bạn dùng đạo lý để dạy bảo người khác, người ta quay lại hỏi bạn có thật sự làm theo những đạo lý đó không, mà bạn thì hoàn toàn không làm, thậm chí cũng quen với việc không làm giống như người ta.

Nhưng mà, bức tường trong lòng cái tên Sào Trúc này, còn dày hơn cả Vạn Lý Trường Thành vòng một khúc.

Giang Oanh nhìn thẳng phía trước, bất giác siết chặt bó hoa trong tay, bước chân càng lúc càng nhanh. Cô lấy chìa khóa trong túi ra, đẩy cánh cổng sắt lớn nặng nề bước vào trong, nghe tiếng cửa đóng lại phía sau, môi mím chặt.

Không còn chiếc ô che chắn, gió tuyết ùa đến dồn dập.

Rơi lên mái tóc cô, lên cổ áo, lên bó hoa trong tay, từng mảnh tuyết li ti lấp lánh ánh sáng nhạt dưới đèn đêm.

Khoảng cách không xa không gần, nửa gương mặt lộ ra của cậu thiếu niên tái nhợt. Bàn tay nắm chiếc ô chậm rãi buông lỏng.

Chiếc ô rơi xuống đất, bị gió thổi đập vào tường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!