Chương 21: (Vô Đề)

Buổi chiều khoảng năm sáu giờ, bầu trời chẳng khác gì lúc hoàng hôn, u ám phủ đầy những đám mây xám xịt. Gió thổi qua rừng cây mang theo cảm giác trống trải, cô quạnh. Con đường núi vắng tanh, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe vụt qua.

Hai bên khúc cua thường dùng để đua xe vương vãi những dải ruy băng và vỏ chai bia. Cờ hiệu rách nát nằm la liệt khắp nơi, những vết trầy xước trên mặt đường lặng lẽ kể lại câu chuyện về những cuộc rượt đuổi kịch liệt đã từng diễn ra.

Cách đó không xa, dưới mái che trước cửa câu lạc bộ mô tô đậu bảy tám chiếc xe máy. Thân xe được sơn phết đủ màu sắc sặc sỡ, mỗi chiếc đều mang đậm dấu ấn cá nhân. Chiếc ngoài cùng nhất đen tuyền, không pha tạp bất kỳ màu nào khác, treo một tấm bảng sắt nhỏ màu đen với hai chữ khắc "L/B". Bên cạnh cắm một lá cờ đỏ đề dòng chữ "Winner1".

Bên trong câu lạc bộ, ánh đèn mờ ảo, nhiệt độ dễ chịu. Trên những chiếc ghế da thật gắn dọc tường, bốn năm gã đàn ông thô kệch đang nằm ngủ say. Trên bàn và dưới sàn, chai rượu các loại ngổn ngang. Màn hình lớn phát nhạc đang vang lên bài "Xuân Hạ Thu Đông" của Trương Quốc Vinh.

Một thiếu niên mặc áo khoác đen quay lưng về phía cửa chính, ngồi trên ghế cao ở quầy bar. Bóng lưng cậu lạnh lùng, vai hơi nhô lên, lưng khẽ cong. Đuôi tóc bị vành mũ lưỡi trai đè xuống, ánh sáng hắt lên mép mũ. Lý Bắc nửa cúi mí mắt, ánh đèn chiếu lên chiếc cằm sắc lạnh, đôi mắt ẩn trong bóng tối trông khô khốc, cứng nhắc. Đôi tay đeo găng hở ngón màu đen để lộ những khớp xương thon dài.

Ở vị trí gần đầu ngón tay nhất, một chiếc cốc thủy tinh in hình "Lục Thư Tự" đựng đá và nước lọc, bề mặt cốc lấp loáng một lớp hơi nước mịn, ánh lên những màu sắc đổi thay dưới ánh đèn.

Hạ Nghiêu từ tầng hai bước xuống, mặc áo vest xám đậm, không thắt cà vạt, vài cúc áo sơ mi trắng để mở. Anh ta ngồi xuống bên cạnh Lý Bắc. Người pha chế Tiểu Húc rót cho anh ta một ly whisky, rồi lặng lẽ quay đi tiếp tục sắp xếp tủ rượu.

Lý Bắc khẽ nghiêng đầu, thấp giọng gọi: "Anh Hạ."

Hạ Nghiêu nhếch môi, lắc lắc chiếc điện thoại, ra hiệu cần gọi vài cuộc. Xong việc, anh ta mới dựa nghiêng vào bàn, một tay chống cằm, quan sát bộ đồ trên người Lý Bắc, hỏi: "Vừa nãy chưa kịp hỏi, cậu lại đi đòi nợ thuê cho ai à?"

"Không." Lý Bắc ngừng một chút, xem như giải thích, "Chỉ xử lý một việc phiền phức."

Hạ Nghiêu trầm ngâm giây lát, nhấc ly rượu, nhấp một ngụm, rồi hỏi tiếp: "Cần anh giúp gì không?"

"Không cần."

"Cậu đi học chưa?"

Lý Bắc im lặng một lúc, đáp: "Chưa."

"Tại sao?" Hạ Nghiêu hỏi.

Thiếu niên lạnh lùng ẩn trong ánh sáng không trả lời ngay. Ngón tay khẽ gõ vài cái lên mặt bàn, không biết đang nghĩ gì.

Mãi một lúc sau, khi Tiểu Húc rót thêm ly rượu thứ hai cho Hạ Nghiêu, Lý Bắc mới lên tiếng: "Chẳng có gì thú vị."

Hạ Nghiêu dời ánh mắt, khẽ nhíu mày, không đồng tình nói: "Lý Bắc, bằng cấp bảo quan trọng thì cũng chẳng quan trọng đến thế, nhưng trong xã hội bây giờ, không có thì không được. Cậu là người anh cứu về, giờ đi theo anh, ít nhất cũng phải tốt nghiệp cao đẳng. Tất nhiên, nếu cậu muốn thi đại học hay đi du học thì càng tốt, mọi chi phí anh lo hết."

Lý Bắc cầm ly thủy tinh, ngón tay lướt qua những giọt nước đọng, nghiêng đầu nhìn Hạ Nghiêu. Đôi mắt chẳng chút cảm xúc, giọng lạnh băng: "Anh Hạ, tôi là kẻ bán mạng. Kẻ bán mạng thì cần gì trang trí, cần gì lên mặt."

Hạ Nghiêu nheo mắt nhìn lại cậu, cũng không giận. Tuổi trẻ thường vậy, ngông cuồng, không nghe khuyên. Anh ta cười nhạt, chẳng nói thêm gì. Lời cậu nói tuy thô nhưng không hẳn vô lý. Cũng chẳng thể ép cậu đi học. Chuyện này để sau hẵng tính.

Bây giờ, thiếu niên này chỉ là một kẻ nửa nóng nửa lạnh, nhất là khi lớn lên từ bùn đất, mang đầy cái gai chống đối, ngày nào cũng như sống mà chẳng thiết sống.

Bất giác, Hạ Nghiêu nhớ lại lần đầu gặp Lý Bắc.

Chắc là đầu năm ngoái, khi ấy trời còn rơi tuyết. Anh ta đi bàn chuyện đất đai ở đường cao tốc phía nam với mấy gã cáo già, kéo mối quan hệ. Trong cái sòng bài không lớn không nhỏ ấy, có một gã trẻ tên Tôn Bảo, con nhà mới phất, làm thầu xây dựng. Gã khá thông minh, nhưng tâm địa không ngay thẳng, lúc nào cũng dẫn theo vài tên tay sai, trong đó có Lý Bắc. Lần đó, Tôn Bảo cố tình chơi xấu, tay chân làm việc không sạch sẽ, để lộ chuyện ra mặt.

Mọi bên đều mất mặt, thế là họ đẩy người nhỏ nhất ra chịu tội.

Người đó chính là Lý Bắc. Thiếu niên mười bảy mười tám tuổi lạnh như băng, chẳng chút ngây ngô của lứa tuổi. Ánh mắt bướng bỉnh, chết cũng không chịu thua. Trong kho hàng, cậu một mình đánh nhau với người của Tôn Bảo. Một đấu hai mươi, đánh đến mức đối phương bầm dập, còn cậu thì đầy máu, nhưng vẫn như con chim bị giam cầm mọc cánh, nhất quyết lao ra ngoài. Anh nhìn mà ưng ý, bèn tìm cách, bỏ tiền chuộc Lý Bắc từ tay Tôn Bảo.

Chỉ là thằng nhóc này tính tình lạnh lùng, ít nói, nhưng làm việc thì chắc chắn, chuẩn xác, tàn nhẫn. Tâm tư nhạy bén, nếu chịu học hành, tương lai chắc chắn không chỉ dừng ở đây, là một mầm non đáng để bồi dưỡng.

Anh ta vẫn nhớ ngày đó.

Anh ta hỏi Lý Bắc: "Còn nhỏ thế này, không lo học hành, sao lại đi làm mấy việc này cho người ta?"

Thiếu niên nằm trên giường bệnh, lạnh lùng đáp: "Để chết cho sảng khoái hơn."

Chậc, mới tí tuổi mà đã ra vẻ già dặn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!