Chương 2: (Vô Đề)

Lý Bắc vẫn không nhúc nhích, mũ trùm của áo hoodie nghiêng một cái. Cậu tránh bàn tay của Giang Oanh, bước một bước về phía trước.

Hắc Tử hơi cúi chân trước, chuẩn bị lao tới.

Lý Bắc khẽ nghiêng đầu, chiếc cằm trắng bệch dưới ánh đèn cửa óng ánh có vài phần sắc bén, yết hầu chuyển động, dường như đang ấp ủ điều gì đó.

Hắc Tử không chịu thua kém phát ra tiếng ầm ầm, cậu thiếu niên đứng trên bậc thang, tay cho vào túi áo, cao ngạo lại lạnh nhạt, im lặng không nói mà đối chọi với Hắc Tử.

"…"

"?"

Giang Oanh bối rối chớp chớp mắt, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, cô bước lên hai bước lên hết bậc thang rồi ngồi xổm chắn trước mặt Hắc Tử, tay v**t v* khẽ cào đầu chó, vỗ về Hắc Tử, sau đó ngước mắt nói: "Cậu tranh cãi gì với nó chứ, vào trong trước đi."

Lý Bắc khựng lại một chút, dưới vành mũ rộng ẩn trong tóc mái, đôi mắt đen láy u ám dừng lại trên cô gái mặc đồng phục trắng xanh của trường Cấp Ba Số Một Giang Thành, buộc đuôi ngựa, để mái ngang, ngẩng khuôn mặt nhỏ trắng trẻo đang ngồi xổm trên bậc thang.

Giang Oanh không nhìn rõ nửa trên gương mặt Lý Bắc, chỉ có thể lấy thông tin quan trọng từ nửa dưới gương mặt không cảm xúc của cậu.

Hơi khó, nhưng vẫn được.

Cô không có kỹ năng gì, duy chỉ có gần ba năm sống một mình đã rèn luyện cho cô con mắt nhìn người, cũng như nâng cao bản năng tránh họa tìm lợi.

Giang Oanh: "Cậu định đứng ở đây đến sáng à?"

Lý Bắc vẫn không mở miệng, cậu cụp mắt xuống, không còn nhìn cô nữa, sau đó nhấc chân đi hết bảy tám bậc thang, đứng bên cạnh cửa kính, ở vị trí xa Hắc Tử nhất và đợi Giang Oanh đến mở cửa.

Giang Oanh xoa xoa đầu Hắc Tử, nói nhỏ: "Hắc Tử, đừng sủa nữa."

Đôi mắt của Hắc Tử ướt át nhìn Giang Oanh, liên tục r*n r*, l**m l**m lòng bàn tay cô.

Giang Oanh xoa xoa mặt Hắc Tử, sau đó đứng dậy đi về phía Lý Bắc, cô vừa móc chìa khóa ra, vừa nói: "Ở đây chỉ có mình tôi, bình thường cũng không có ai đến, cậu có thể thoải mái một chút, trừ hai phòng ở tầng hai, một phòng tôi cải tạo thành phòng đọc sách, một phòng là phòng ngủ của tôi, còn lại cậu chọn một phòng là được."

Lý Bắc đứng uể oải, tay cho vào túi, nghe vậy bèn nghiêng đầu, hơi cúi xuống, đánh giá cô gái chỉ cao đến ngực cậu, yết hầu lăn lên xuống vài cái, hỏi: "Cậu không sợ tôi là người xấu sao?"

Động tác đẩy cửa của Giang Oanh hơi khựng lại, rồi cô ngẩng đầu nhìn Lý Bắc cười nhẹ: "Cậu phải không?"

Lý Bắc không đáp lời, sắc thái lạnh trắng khiến cậu tràn ngập sự u tối, lạnh lẽo, im lặng không nói một lời. Đôi mắt cậu ẩn trong bóng tối, dừng trên gương mặt bình tĩnh của Giang Oanh.

Da cậu quá trắng, giống như đã lâu không thấy ánh sáng vậy, có xu hướng b*nh h**n. Giang Oanh đợi câu trả lời của cậu, đợi đến mỏi cổ, đối phương cũng không mở miệng nữa, chỉ duy trì một tư thế.

Cây sào trúc có gương mặt, không chỉ là cây sào trúc, mà còn là cây sào trúc tiết kiệm từ ngữ.

Giang Oanh bất đắc dĩ nghĩ sau đó thu hồi ánh mắt, cô đẩy cửa kính đi vào trong rồi vươn tay bật đèn trong thoáng chốc, giọng nói như có cát đường đó theo ánh đèn bùng sáng vang lên.

"Không phải người xấu."

Lý Bắc nói với vẻ thờ ơ, âm điệu cuối chán nản nhạt nhẽo.

Giang Oanh quay đầu nhìn cậu, gật đầu cười: "Ồ, bữa tối muốn ăn gì? Cậu biết nấu ăn không?"

Lý Bắc: "Biết."

Giang Oanh kinh ngạc: "Vậy cậu không thể ăn ở không ở không được, sau này việc nấu ăn trong nhà cậu phụ trách nhé, cả của Hắc Tử nữa."

Lý Bắc đứng dưới ánh đèn, không thích ứng cúi đầu xuống, giọng nói chậm lại: "Cậu."

Tôi?

Ý cậu là chỉ lo cho mình mà không lo cho Hắc Tử?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!