"Có những người giống như một cơn gió, thổi mãnh liệt hay dịu dàng, đều để lại dấu ấn đều sâu đậm như nhau."
Giang Oanh gặp Lý Bắc lần đầu tiên khi cô mười bảy tuổi.
Đó là một ngày đầu thu, vạn vật đang xua tan cái nóng cuối hạ, tiếng côn trùng đã bớt đi nhiều, trả lại cho thế giới sự yên tĩnh.
Nhớ ngày hôm đó, bầu trời xám xịt một màu, mặt trời ẩn trong mây, tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa, gió nhẹ phiêu du khắp nơi. Tại cổng nhà tù trên đường Giang Tây, có một chiếc xe van màu trắng cũ kỹ đang đỗ. Trên xe in dòng chữ màu xanh đậm tinh nghịch: Hải sản Hảo Thực Điểm.
Giang Oanh xuống xe ở trạm xe bus không xa, nhìn chiếc xe van đó.
Chiếc xe này từ khi cô bắt đầu học lớp 10 đã ngày nào cũng đến, mỗi lần đi học về đều thấy, không biết người trong xe đang đợi ai, nhưng rất kiên trì, có một quyết tâm không đợi được thì không thôi.
Giang Oanh theo thói quen nhìn chằm chằm vào nó, gần như đã trở thành một môn học bắt buộc mỗi ngày.
Hôm nay chỉ nhìn năm phút thôi, Giang Oanh nghĩ.
Năm phút nói nhanh không nhanh, nói chậm không chậm, Giang Oanh đếm ngược thời gian trong lòng, những ngón tay đang nắm dây đeo cặp sách gõ nhịp.
Cánh cổng nhà tù nặng nề và u ám bỗng phát ra tiếng động, theo tiếng đếm số cuối cùng trong tâm trí Giang Oanh mà mở ra.
Cô sững người một chút, do dự không biết nên rời đi, hay tiếp tục quan sát.
Người bước ra là một người đàn ông trung niên, thân hình cao lớn, sắc mặt âm u, ánh mắt sắc bén, lưng còng, tay xách một cái túi da lớn, mặc áo da đen kiểu cách mười mấy năm trước, quần dài đen, giày da mũi nhọn. Nhìn bộ dạng cổ điển đó thì biết ngay thời trẻ không phải là người tốt.
Ông ta đi thẳng đến bên xe van, kéo cửa ghế lái, thô bạo lôi ra một người từ bên trong.
Đó là một thiếu niên, trông không lớn tuổi lắm, người rất cao, lưng hơi gù, tóc mái dài che gần kín đôi mắt, đường nét gương mặt sắc sảo với chiếc cằm hơi nhọn, đôi môi mỏng luôn mím chặt. Chiếc áo hoodie đen có khóa kéo bị xô lệch do bị kéo giật, để lộ ra một đoạn xương quai xanh sâu hoắm dưới lớp áo phông trắng.
Ấn tượng đầu tiên của Giang Oanh là cậu ấy gầy quá, như một cây sào trúc có gương mặt vậy.
Người đàn ông trung niên ném cái túi trong tay lên ghế phụ, ông ta không thèm liếc nhìn cậu thiếu niên bên xe một cái mà đã ngồi lên xe rồi đóng cửa, sau đó khởi động xe nhanh chóng lái ra đường lớn, rời đi về hướng đông từ vị trí Giang Oanh đang đứng.
Giang Oanh đờ người, ngây ngốc nhìn cậu thiếu niên đó.
Cậu dường như không có phản ứng gì đặc biệt, dường như sớm đã biết sẽ như vậy, sau đó giơ tay kéo một cái cổ áo, kéo mũ trùm lên đầu.
Giang Oanh để ý thấy, tay cậu rất thon dài, gầy gò, mu bài tay có thể nhìn rõ những khớp xương nhô lên, có vài phần tùy tiện.
Đứng tại chỗ một lúc, cậu đi về phía Giang Oanh.
Bước chân không rộng, đi lững thững uể oải, đầu luôn cúi xuống, cột sống hơi cong.
Quãng đường chưa đầy một phút đi bộ mà cậu bước đi rất chậm.
Một chiếc xe tải trắng chạy từ góc đường tới, ở một góc khuất tầm nhìn của tài xế, cậu thiếu niên đột nhiên dừng bước, đứng yên bất động, vai hơi chùng xuống.
Tim Giang Oanh như thắt lại theo động tác của cậu.
Người này định tự tử sao?
Giang Oanh hơi mở to mắt, tay nắm chặt dây đeo cặp sách, nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên dáng người cao dong dỏng đang đứng bên đường, toàn thân cậu đều toát ra sự phiền muộn và tuyệt vọng với thế giới này.
Xe tải càng lúc càng gần, tài xế không giảm tốc, không phát hiện ra cậu.
Giang Oanh không biết lấy đâu ra can đảm mà chạy về phía trước, chạy đến trước mặt cậu, đưa tay kéo cánh tay cậu.
"Mau đi, xe tới rồi."
Cậu thiếu niên đứng im không nhúc nhích, đầu dường như nghiêng một cái, như thể đang đánh giá bàn tay đang nắm lấy cánh tay nhỏ của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!