Chương 7: Biết là tốt rồi

Sau khi lái xe vào cổng biệt thự, Khương Nhàn vào phòng khách rồi bảo nhà bếp mang canh giải rượu lên.

Quản gia đi theo bên cạnh Lận Nguyên Châu, hạ thấp giọng: "Lúc nãy người bên nhà chính có qua."

Ông vừa nói vừa đưa tay nhận lấy áo khoác trên khuỷu tay của Lận Nguyên Châu.

"Không cần bận tâm." Lận Nguyên Châu kéo cà vạt ra, dường như biết rõ mục đích của sự quấy rầy không mệt mỏi kia là gì, anh nói: "Lần sau không được cho người vào."

Quản gia gật đầu: "Vâng."

Khương Nhàn dặn dò xong chuyện canh giải rượu liền lên lầu, hôm nay cô hơi mệt mỏi nên đã xả nước nóng để ngâm mình.

Hơi nước lượn lờ khắp phòng tắm, khí nóng hầm hập hấp cho khuôn mặt Khương Nhàn đỏ ửng lên, như một trái đào mọng nước tươi ngon.

Lận Nguyên Châu đẩy cửa phòng tắm ra, đập vào mắt chính là cảnh này.

Khương Nhàn cảm thấy có bóng người che trên đỉnh đầu, cô mở mắt ra: "Anh uống canh giải rượu chưa?"

Cả người cô bị hơi nóng hun đến choáng váng, phản ứng chậm mất nửa nhịp, vẫn chưa nhận ra chuyện gì sắp xảy ra.

Đôi mắt ấy chớp chớp, vẫn long lanh như nước như mọi khi.

"Không say, uống canh giải rượu làm gì." Lận Nguyên Châu tiện tay đẩy cửa đóng lại rồi đi vào.

Tình hình đã không thể cứu vãn được nữa.

Sau đó, Khương Nhàn lúc thì mơ màng lúc lại bị buộc phải tỉnh táo, bồn tắm cứng nhắc không biết từ lúc nào đã được thay bằng chiếc giường êm ái, cô loáng thoáng nghe thấy Lận Nguyên Châu nói một câu rằng nhà chính đang giục chuyện cưới xin.

Ý thức của Khương Nhàn quay về một chút.

Cô dường như nắm bắt được vấn đề này, thở hổn hển rất lâu mới miễn cưỡng điều hòa lại được nhịp thở hỏi: "Anh sắp kết hôn à?"

"Ông cụ bảo anh sinh cho ông một đứa cháu để chơi cùng." Lận Nguyên Châu hứng thú nhìn cô: "Em thấy sao?"

Khương Nhàn sững người.

Cô thất thần một lát, con ngươi trong veo nhìn chằm chằm người đàn ông trên người mình: "Nếu anh xác định sẽ kết hôn, hãy báo cho em biết trước."

Lận Nguyên Châu nhướng mày: "Em định thế nào?"

Khương Nhàn nhẹ nhàng đáp: "Cũng phải cho em chút thời gian để dọn đi chứ."

Lận Nguyên Châu không coi câu trả lời của cô là thật, anh cúi đầu cọ cọ vào chóp mũi cô, giọng điệu như mang theo ý cười: "Quyết đoán vậy à."

Khương Nhàn: "Vâng."

Lận Nguyên Châu hoàn toàn coi phản ứng của Khương Nhàn như một biểu hiện khác của sự không vui.

Anh nói: "Bây giờ đâu phải lúc em muốn rút lui là có thể rút lui được."

Anh ra sức hành động.

Khương Nhàn c*n m** d***: "Con người đều phải có giới hạn của mình, em không phá hoại gia đình người khác."

"Liên hôn là hợp tác lợi ích, không liên quan gì đến tình cảm đạo đức cả." Ánh mắt Lận Nguyên Châu khẽ chuyển: "Nếu em để tâm chuyện này, thì cũng đi lấy chồng đi, chẳng phải là công bằng sao."

Khương Nhàn đột nhiên như nghe phải lời điên rồ gì đó, cô mở to mắt.

Lận Nguyên Châu dõi theo sự thay đổi trong vẻ mặt của cô, khóe miệng cong lên thành một vòng cung, anh ghé vào tai cô, nói từng chữ một: "Đến lúc đó, chuyện của chúng ta thế này… sẽ gọi là ngoại tình đấy…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!