Chu Triều không thể nói rõ được có chỗ nào không ổn.
Kể từ lúc Ôn Phục Hoài bước vào sảnh chính, bầu không khí giương cung bạt kiếm trong không gian rộng lớn này đã thay đổi.
Hai người đàn ông với khí thế tương đương đối mặt nhau, trông thì như không có gì, nhưng cũng tựa như đã va chạm tóe ra vô số tia lửa.
Ngay sau đó, anh ta và Phó Vũ Lễ bị "kính cẩn" mời ra ngoài, người bị mời ra cùng còn có cả ông Ôn.
"Anh có thấy chỗ nào là lạ không?" Chu Triều hỏi Phó Vũ Lễ.
Phó Vũ Lễ lắc đầu.
Ôn Phục Hoài là một khúc xương khó gặm, dạo này Phó Vũ Lễ cũng bận đến tối tăm mặt mũi.
Trong sảnh chính của nhà họ Ôn.
"Người quang minh chính đại không nói lời mờ ám." Ôn Phục Hoài pha trà, đặt trước mặt Lận Nguyên Châu: "Gần đây có mấy đối tác liên tiếp gọi điện cho tôi báo không gia hạn hợp đồng nữa, chuỗi vốn của nhà họ Ôn lại vừa hay xảy ra vấn đề. Với bản lĩnh của nhà họ Phó thì chắc không làm được, trong chuyện này có bao nhiêu phần là bút tích của Lận tổng đây?"
Chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể đoán ra, cả cái đất Giang Thành này ngoài Lận Nguyên Châu ra, không ai có bản lĩnh như vậy, cũng không ai có lá gan để làm.
Nhà họ Ôn những năm đầu đã có dấu hiệu suy tàn, mãi đến khi Ôn Phục Hoài tiếp quản mới sắp xếp lại và có xu hướng khôi phục, vào thời điểm mấu chốt này không thể chịu nổi sự đàn áp đến từ nhà họ Lận.
Lận Nguyên Châu nhướng mày: "Đại thiếu gia đây là muốn lấy tiền đồ của nhà họ Ôn ra để giao dịch với tôi à?"
Ôn Phục Hoài thản nhiên: "Thì sao nào?"
Lận Nguyên Châu đặt chén trà xuống, mỉm cười: "Anh cho rằng một con thú cưng có đủ giá trị lớn đến như vậy sao?"
Ôn Phục Hoài ngước mắt: "Nếu không có giá trị, anh cũng sẽ không tốn nhiều công sức đến thế."
Anh ta nhìn Lận Nguyên Châu, trong không khí dường như có một cơn sóng ngầm vô hình.
Lận Nguyên Châu co ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn, dường như đang cân nhắc lợi hại trong đó.
"Anh nói cũng có lý." Khóe môi anh cong lên một đường cong ôn hòa: "Nhưng bát nước hắt đi khó hốt lại, có điều chúng ta có thể đổi một cách chơi khác."
"Ví dụ như…" Lận Nguyên Châu nói không rõ ràng: "Anh chưa từng thèm muốn con thú cưng đó sao?"
Dứt lời, bầu không khí lại thay đổi đi mấy phần.
Ánh mắt Ôn Phục Hoài hơi lạnh đi.
Lận Nguyên Châu nhìn người trước nay luôn rất chuẩn, vừa rồi lúc Ôn Phục Hoài trở về, trong ánh mắt nhìn về phía anh có giấu một tia ghen tị rất mờ nhạt.
Ghen tị cái gì chứ.
Lận Nguyên Châu lại vô cớ nhớ đến những cuộc gọi không ngớt đến điện thoại của Khương Nhàn vào sáng hôm đó.
Ngoài chuyện đó ra, chắc là không còn gì khác.
"Lận tổng nói đùa rồi." Ôn Phục Hoài không chút biến sắc dời mắt đi.
Lận Nguyên Châu cười khẽ: "Có lẽ vậy, cơ hội chỉ có một lần, ai tìm được cô ấy trước thì cô ấy sẽ thuộc về người đó. Xin phép không tiếp chuyện nữa."
Anh đứng dậy đi ra ngoài, dẫn người rời khỏi nhà họ Ôn.
Lúc ông Ôn chống gậy đi vào, Ôn Phục Hoài vẫn ngồi trên sofa không nhúc nhích, anh ta khẽ cụp mắt, đầu ngón tay v**t v* chiếc đồng hồ Vacheron Constantin đắt giá trên cổ tay, không nhìn rõ vẻ mặt.
Ông Ôn hỏi: "Hai đứa đã nói những gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!