Trong căn phòng còn vương lại dấu vết của một đêm tiệc tùng hoan lạc, trên bàn là những chai rượu ngổn ngang xiêu vẹo, không khí tràn ngập mùi men say.
Căn nhà mới của Kiều Nghiên Ni đã đóng cửa một thời gian dài sau lần ồn ào trước. Mãi gần đây cô ta mới có hứng chơi bời trở lại, dọn vào ở, dăm ba hôm lại tụ tập tiệc tùng với đám thiên kim tiểu thư, công tử nhà giàu cùng thế hệ.
Lúc này, cô ta đã hoàn toàn tỉnh rượu, co rúm người níu lấy vạt áo của Lục Vô Úy, nín thở: "Anh họ, dạo này em không gây chuyện gì cả."
Lận Nguyên Châu ngồi trên sofa, gương mặt không có lấy một tia cười.
"Khương Nhàn đang ở đâu?"
Đôi mắt anh như thể nhìn thấu được lòng người, Kiều Nghiên Ni không dám ngẩng đầu lên dù chỉ một chút.
Cô ta nói: "Em không hiểu anh đang nói gì."
Lận Nguyên Châu nhìn cô ta bằng đôi mắt không chút hơi ấm.
Kiều Nghiên Ni nén tiếng hít vào: "Cô ta là người trưởng thành rồi, có tay có chân, đi đâu làm sao em biết được."
Vì Lận Nguyên Châu vẫn im lặng không ngắt lời, giọng nói của Kiều Nghiên Ni dần dần cũng tự tin hơn.
Cô ta từ từ ngẩng đầu lên.
Lục Vô Úy không ngờ lại có cả chuyện của Khương Nhàn, anh ta quay sang hỏi Kiều Nghiên Ni: "Sao lại liên quan đến cô ấy nữa?"
Kiều Nghiên Ni tỏ vẻ tủi thân: "Tôi không biết, tôi lâu lắm rồi không gặp cô ta."
Vẻ mặt cô ta không giống như đang diễn.
Lục Vô Úy quay người lại nói: "Anh Châu, thời gian này em vẫn luôn ở cùng Nghiên Ni, cô ấy…"
Lời anh ta còn chưa nói hết, Lận Nguyên Châu đột nhiên cầm chiếc cốc sứ bên cạnh ném mạnh ra ngoài.
Choang!
Kiều Nghiên Ni giật nảy mình.
Lận Nguyên Châu lười cho cô ta thêm cơ hội giải thích, anh sải bước tiến lên bóp chặt cổ Kiều Nghiên Ni, lật tay ấn đầu cô ta xuống mặt bàn đá cẩm thạch.
Trán cô ta đập mạnh một cái, cảm giác đau đớn lan ra, đầu óc Kiều Nghiên Ni ong ong.
Lục Vô Úy nhất thời không phản ứng kịp, đến khi hoàn hồn định xông lên thì Lận Nguyên Châu liếc mắt nhìn anh ta một cái.
Lục Vô Úy lập tức đứng khựng tại chỗ, không dám nhúc nhích.
"Anh họ, em… thật sự… không biết…" Kiều Nghiên Ni khó khăn thốt ra từng chữ không liền mạch.
Bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng của Lận Nguyên Châu đang siết chặt cổ cô ta không ngừng, chẳng có chút nương tình.
Gương mặt Kiều Nghiên Ni nhanh chóng tím lại như gan heo, cô ta há miệng, hai tay cào cấu lên bàn tay trên cổ mình, nhưng chỉ như muối bỏ bể.
Lục Vô Úy thấy vậy biết rằng nếu Lận Nguyên Châu không chắc chắn đến tám phần thì sẽ không đến tìm Kiều Nghiên Ni. Anh ta vừa giận vừa xót xa, không hiểu sao Kiều Nghiên Ni lại còn ra tay với Khương Nhàn.
Tuy nhiên, ngay sau đó Lục Vô Úy vẫn mở miệng bênh vực cô ta một cách vô điều kiện: "Anh Châu, một mình cô ấy không dám đâu."
"Vậy thì" Lận Nguyên Châu túm lấy Kiều Nghiên Ni ném xuống sàn, lạnh lùng lên tiếng: "Rốt cuộc Khương Nhàn đang ở chỗ ai?"
Kiều Nghiên Ni nằm bò trên sàn thở hổn hển, cô ta nuốt nước bọt, lồng ngực phập phồng dữ dội, như thể vừa đi một vòng từ Quỷ Môn Quan về.
Cô ta run rẩy nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!