Ánh đèn đường chiếu rọi từ trên cao, màn đêm sâu thẳm cũng không thể lấn át.
Chiếc Maybach màu đen lướt đi trên con đường rộng thênh thang, những cuộc gọi Lận Nguyên Châu gọi đi đều không có ai trả lời.
Anh cụp mắt nhìn màn hình điện thoại, gò má sắc cạnh ẩn trong bóng tối, không nhìn ra được rốt cuộc đang nghĩ gì.
Bên phía Lâm Phong đã sắp xếp người đi theo dõi tung tích của Ôn Trường Lân, lại đột ngột nhận được điện thoại của Hứa Thục Lệ.
"Lâm Phong, có chuyện rồi…"
Giọng đối phương vô cùng khẩn thiết, kể lại tình hình cho anh ta nghe.
Lâm Phong càng nghe, lông mày càng nhíu chặt lại.
Hứa Thục Lệ vừa nói xong.
Lâm Phong lập tức cúp máy, quay người nhìn người đàn ông có vẻ mặt khó đoán bên cạnh: "Lận tổng, dự án hợp tác với bên Khải Hằng có chút trục trặc, đối phương đã soạn lại một bản hợp đồng khác."
Lận Nguyên Châu khẽ ngước mắt.
Lâm Phong cúi đầu.
Xảy ra chuyện vào thời điểm thế này, không một ai ngờ tới, không khí trong xe nhất thời trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trớ trêu thay, Khương Nhàn lại không rõ tung tích.
Không biết bao lâu sau, Lâm Phong nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lận Nguyên Châu vang lên:
"Về công ty."
Tài xế nghe vậy liền quay vô lăng, đổi hướng xe, chạy ngược lại với con đường đến nhà họ Ôn, thân xe nhanh chóng biến mất vào màn đêm.
Dù trong tình huống vô cùng khẩn cấp, Lâm Phong cũng không ngờ Lận Nguyên Châu lại tuyệt tình đến vậy. Cả ngày hôm sau anh đều bận rộn, buổi tối trên bàn tiệc phải đôi co với ông chủ của Khải Hằng gần hai tiếng đồng hồ mới chốt được hợp đồng.
Đối phương cười như không cười ký tên, có thể thấy chẳng vớt vát được bao nhiêu lợi lộc.
"Lận tổng đúng là tuổi trẻ tài cao, khiến người làm chú như tôi đây cũng phải tự thấy hổ thẹn." Ông chủ Khải Hằng lúc ra về còn vỗ vai Lận Nguyên Châu một cách đầy khiếm nhã: "Đúng là sóng sau xô sóng trước mà."
Giọng điệu mang theo vài phần khinh miệt chỉ có ở bậc trưởng bối.
Lâm Phong liếc nhìn người đàn ông trung niên say khướt trước mặt, anh ta biết Lận Nguyên Châu ghét nhất người khác nói chuyện với mình kiểu này.
Quả nhiên, Lận Nguyên Châu hơi chán ghét gạt tay ông chủ Khải Hằng ra.
Những người đi cùng bên Khải Hằng đều có chút khó xử, vội vàng dìu sếp mình, gật đầu ra hiệu rồi rời đi.
Đợi người đi hết.
Lâm Phong mới tìm được cơ hội nói về chuyện của Khương Nhàn: "Hôm qua Ôn Trường Lân rời khỏi bữa tiệc là về thẳng nhà họ Ôn, hôm nay cả ngày đều ở công ty, cho nên…"
Anh ta ngập ngừng một chút rồi nói ra suy đoán của mình: "Chắc là không phải anh ta."
"…"
Lận Nguyên Châu không nói gì.
Lâm Phong đợi mãi không thấy câu trả lời, lúc ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện Lận Nguyên Châu đã nhắm mắt lại.
Ánh đèn trong phòng bao chiếu lên gương mặt vô cùng nổi bật của anh, giống như một pho tượng điêu khắc tinh xảo không có thất tình lục dục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!