BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé anh gọi đắm đuối: "Vãn Vãn, Vãn Vãn."Buổi trưa, Lâm Phong đến biệt thự một chuyến, mang theo một bộ lễ phục.
Khương Nhàn tỏ vẻ khó hiểu.
Lâm Phong cười nói: "Nhà họ Lư có một buổi tiệc, sếp Lận đặc biệt bảo tôi mang lễ phục đến, nói là tối mai mời cô cùng anh ấy tham dự."
Đây là chuyện chưa từng có.
Khương Nhàn mở chiếc hộp quà màu đen viền vàng đựng lễ phục ra xem, rồi lại đóng vào, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt: "Làm phiền anh phải đi một chuyến rồi."
"Cô khách sáo quá." Lâm Phong khẽ cúi đầu, sau khi chắc chắn đã giao đồ đến nơi thì rời đi.
Dì Chung làm việc xong, từ trong bếp đi ra, tháo tạp dề xuống và nói: "Tôi đã nói mà, sớm muộn gì cậu chủ cũng sẽ cảm nhận được tình cảm của cô dành cho cậu ấy."
Khương Nhàn chỉ cười mà không nói gì, tiếp tục mày mò chiếc máy ảnh trong tay. Vài lọn tóc sau tai rũ xuống, khí chất thanh tĩnh dịu dàng, giống hệt như tên của cô.
Chiều tối hôm sau.
Lận Nguyên Châu từ công ty trở về, vừa đẩy cửa phòng ngủ ra đã thấy Khương Nhàn mặc lễ phục từ phòng thay đồ đi ra.
Chất liệu satin trắng càng làm tôn lên tứ chi thon dài, trắng lạnh của cô. Khi cô đến gần, trên người phảng phất mùi hương cam quýt giống hệt Lận Nguyên Châu.
Khương Nhàn chạm phải ánh mắt của Lận Nguyên Châu vừa bước vào, cô khẽ chau mày, như thể buộc phải nhờ đến sự giúp đỡ của anh, lí nhí nói: "Em thắt không được."
Lận Nguyên Châu liếc thấy hai sợi dây mảnh buông thõng trên vai cô.
Anh bước tới, cúi mắt cầm lấy hai sợi dây mảnh đó.
Khoảng cách giữa hai người tức thì được kéo lại rất gần.
Khương Nhàn khẽ nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần không tì vết trước mắt Lận Nguyên Châu.
Anh ngước mắt lên, chú ý đến đôi mày và mắt được trang điểm tinh xảo, mang vẻ quyến rũ nồng nàn của cô hôm nay.
"Được chưa anh?" Khương Nhàn nhẹ giọng hỏi.
Lận Nguyên Châu giúp cô thắt một chiếc nơ bướm trên vai, tuy không được đẹp mắt lắm nhưng may là không ảnh hưởng nhiều và rất chắc chắn, anh nói: "Được rồi."
Khương Nhàn đứng trước gương toàn thân ngắm nhìn.
Cô rất ít khi ăn diện lộng lẫy như thế này, chỉ cảm thấy người trong gương không giống mình.
Lận Nguyên Châu thay đồ xong đi ra, thản nhiên nói: "Đi thôi."
Nhà họ Lư được xem là một gia tộc lâu đời ở Giang Thành, không ít người nể mặt đến tham dự.
Giới xã giao của tầng lớp thượng lưu luôn là như vậy, vô số người chen chúc vỡ đầu để tìm cơ hội làm quen với những nhân vật quyền thế như Lận Nguyên Châu, và tiệc tối chính là một cơ hội tuyệt vời.
Ngay khi anh vừa xuất hiện, rất nhiều người trong sảnh tiệc lộng lẫy ánh đèn đã nhìn sang, nhưng khi thấy rõ người phụ nữ bên cạnh anh, ai nấy đều sững sờ.
"Sao cô ta cũng đến đây?"
"Không biết nữa, không phải nói nhà họ Ôn đuổi cô ta đi rồi sao?"
"Đuổi thì đuổi, cô ta vẫn là người bên cạnh Lận tổng mà…"
"…"
Khương Nhàn theo Lận Nguyên Châu vào sảnh, ngay lập tức rất nhiều người đàn ông trung niên trong bộ vest lịch lãm tiến đến chào hỏi, giọng điệu đầy tâng bốc và kính trọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!