Chương 45: Cây sắt nở hoa

Hơn ba giờ sáng, Lận Nguyên Châu theo thói quen đưa tay sang người bên cạnh nhưng lại chỉ chạm vào khoảng không.

Anh dường như không lường trước được tình huống này, đôi mắt đang nhắm nghiền bỗng từ từ mở ra.

Trong tầm mắt là nửa giường bên kia, chăn được trải phẳng phiu, dường như không hề có dấu vết của người đã nghỉ ngơi.

Ngoài cửa sổ, tiếng gió lướt qua, khoảng sân phủ đầy tuyết trong đêm khuya không hề tối tăm.

Lận Nguyên Châu từ phòng ngủ đi ra, liếc thấy ánh sáng yếu ớt hắt ra từ khe cửa đang đóng chặt cuối hành lang.

Anh bước tới, nắm lấy tay nắm cửa rồi đẩy ra.

Đây là lần đầu tiên Lận Nguyên Châu quan sát kỹ phòng sách nhỏ mà Khương Nhàn đã trưng dụng này.

Bốn bức tường treo đầy tranh của một họa sĩ trẻ không mấy tên tuổi. Có lẽ vì là ban đêm, những bức tranh xung quanh như thể đang cúi xuống nhìn chiếc bàn trong phòng, nhìn xuống bóng dáng mảnh mai của Khương Nhàn, trông như một tế đàn.

Khương Nhàn đang quay lưng về phía anh sắp xếp thứ gì đó, nghe thấy tiếng động liền đặt chiếc hộp trên tay vào trong tủ.

Ánh sáng trên đỉnh đầu rọi xuống, chiếu rõ đôi mày nét mắt dịu dàng của cô.

Lận Nguyên Châu là một người có ý thức về ranh giới rất mạnh, anh không bước vào mà khoanh tay dựa vào khung cửa: "Sao không ngủ?"

Khương Nhàn xoa xoa đôi mắt hơi mỏi, nghiêm túc giải thích: "Em nghe thấy có tiếng đồ rơi nên qua đây xem thử."

Lận Nguyên Châu "ừ" một tiếng, không quan tâm nhiều.

"Đúng rồi," Khương Nhàn cúi xuống nhặt chiếc túi xách đặt cạnh bàn rồi bước tới: "Cái này cho anh."

Lận Nguyên Châu không nhận: "Thứ gì vậy?"

"Áo sơ mi." Khương Nhàn lấy chiếc áo sơ mi trắng ra, ngẩng đầu nhìn anh: "Trước đây không phải anh bảo em mua sao?"

Lận Nguyên Châu nhướng mày: "Anh bảo em mua khi nào?"

Anh nhìn lướt qua chiếc áo sơ mi nam phong cách phóng khoáng khác hẳn với kiểu anh thường mặc, rồi quay đầu đối diện với ánh mắt của Khương Nhàn.

Trông cô có vẻ rất mong anh sẽ mặc nó.

Lận Nguyên Châu khựng lại một chút rồi khẽ cười nhận lấy.

Anh dùng một tay bế bổng Khương Nhàn đang đi chân trần trên đất lên.

"Tắt đèn, về ngủ thôi," anh nói.

Khương Nhàn nhấn công tắc ở cửa phòng sách, tiện tay đóng cửa lại.

Trong biệt thự tối om.

Lận Nguyên Châu đẩy cửa phòng ngủ, đi đến bên giường định đặt cô xuống thì Khương Nhàn lại ôm chặt cổ anh.

Anh hơi nghiêng đầu, bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều.

Lận Nguyên Châu cố tình đưa tay bóp nhẹ chóp mũi Khương Nhàn.

Cô khẽ hừ một tiếng, khuôn mặt mềm mại bị ép đến bẹp đi, gục trên vai anh ngủ say sưa.

Lận Nguyên Châu cảm thấy thật buồn cười: "Đây là mộng du à?"

Trong phòng riêng của quán bar WINNER.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!