Chương 43: Tác phẩm của ai

Tài xế dừng xe ở cổng bệnh viện, lúc Lận Nguyên Châu đến phòng bệnh VIP của Ôn Dư Diêu, ông bà Ôn đang ở bên giường chăm sóc cô ta hết sức chu đáo.

"Mẹ, con không sao thật mà." Ôn Dư Diêu đẩy quả táo bà Ôn đưa đến bên miệng: "Con không muốn ăn."

Bà Ôn trách cô ta: "Con bé này, thật khó chiều."

Tuy nói vậy nhưng trong mắt lại lộ rõ vẻ quan tâm.

Ôn Cư Dần vắt chân ngồi một bên chơi game, ngẩng đầu lên thì thấy người ở cửa phòng bệnh, ngẩn ra một lúc: "Anh Châu, sao anh lại đến đây?"

Ông bà Ôn nghe vậy liền quay đầu lại.

Ôn Dư Diêu đang nửa ngồi nửa nằm trên giường bệnh, nở nụ cười yếu ớt, giọng ngọt ngào: "Anh A Châu."

"Nghe nói em phải nhập viện nên anh đến xem sao." Lận Nguyên Châu bước vào.

Bà Ôn nhìn ra sau lưng anh rồi lại thu ánh mắt về.

Lận Nguyên Châu thu hết vào đáy mắt, nói: "Khương Nhàn bị thương ở tay nên không đến."

Bà Ôn không nói tiếng nào.

Ngược lại, Ôn Cư Dần xen vào: "Cô ta giỏi trốn thật, bị thương ở tay chứ có phải gãy chân đâu."

"Câm miệng." Ông Ôn ôn tồn nói với Lận Nguyên Châu: "Cư Dần ăn nói không biết lớn nhỏ, để cậu chê cười rồi."

Ông đưa tay mời Lận Nguyên Châu ngồi xuống ghế sô pha, không hề có vẻ kiêu ngạo của bậc trưởng bối: "Mời cậu."

"Không cần đâu, công ty tôi còn có việc." Lận Nguyên Châu khẽ nhướng mày: "Nghe nói vết thương của con gái ông là do Khương Nhàn ra tay."

Anh cười cười nhìn ông Ôn: "Không biết là vì chuyện gì nhỉ?"

Lời nói không có gì không ổn, chỉ là giọng điệu có thêm vài phần bất kính và ngông cuồng.

Sắc mặt ông Ôn đột nhiên trở nên khó coi: "Nguyên Châu, hôm nay cậu đến đây là để hỏi tội thay cho con nhỏ nghiệt súc đó phải không?"

Lận Nguyên Châu: "Cũng không đến mức đó."

Sắc mặt ông Ôn dịu đi một chút.

Lại nghe Lận Nguyên Châu nói: "Chỉ là đến báo một tiếng, nếu nhà họ Ôn đã không thích Khương Nhàn, sau này cũng đừng liên lạc với cô ấy nữa."

Giọng không lớn nhưng lại mang đầy vẻ châm biếm.

Nụ cười của Ôn Dư Diêu đông cứng trên khóe miệng, trông chẳng khác nào bị người ta tát cho một bạt tai.

"Có phải A Nhàn đã nói gì không?" Bà Ôn đứng dậy, vẫn luôn mang dáng vẻ của một người tốt, bà khẽ chau mày: "Nó không hiểu chuyện, sao cháu cũng hồ đồ theo nó vậy."

Rất giống thái độ yêu thương của bậc trưởng bối đối với hậu bối, một cao thủ dĩ hòa vi quý.

"Đúng đó anh Châu." Ôn Cư Dần sáp lại gần, khịt khịt mũi với vẻ chán ghét: "Khương Nhàn giỏi giả vờ đáng thương nhất đấy."

"Thật sao?" Lận Nguyên Châu nhếch môi, giọng điệu có chút không đứng đắn.

Ôn Cư Dần tưởng anh đã tin, vội vàng gật đầu: "Dĩ nhiên rồi ạ."

Lận Nguyên Châu nhìn chằm chằm anh ta hai giây, cười như không cười:

"Tôi không thấy vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!