Chương 41: Cậy thế ức hiếp người

Bên kia bờ đại dương.

Lận Nguyên Châu vừa bàn xong phương án hợp tác với mấy gã người Mỹ, vừa bước ra khỏi phòng họp vừa theo thói quen mở điện thoại.

Lâm Phong vẫn như trước đây, giống như một món phụ kiện hữu dụng đi theo sau lưng anh.

Kỳ nghỉ của anh ta đã kết thúc, liền được sắp xếp đi công tác theo Lận Nguyên Châu, còn Hứa Thục Lệ ở lại trụ sở chính của công ty để lo liệu công việc.

"Lận tổng, đúng như anh dự đoán, Mason cách đây không lâu đã gặp Lận Hà Kiệt, hai người nói chuyện rất vui vẻ," Lâm Phong thấp giọng nói.

Mason là đối tác hợp tác lần này của họ, còn Lận Hà Kiệt là chú của Lận Nguyên Châu, quan hệ của họ không tốt đẹp gì.

"Biết rồi." Lận Nguyên Châu không hề ngạc nhiên khi hai người này sẽ đạt được thỏa thuận nào đó, lợi ích ở ngay trước mắt, chẳng ai lại bỏ qua không công cả. Nếu nói sau lưng không có bàn tay của ông cụ, Lận Nguyên Châu tuyệt đối không tin.

Màn hình điện thoại hiện lên rất nhiều tin nhắn linh tinh.

Lận Nguyên Châu liếc nhìn với vẻ mặt thờ ơ, ngoài mấy email và báo cáo công việc ra, còn có một loạt tin nhắn "oanh tạc" của Chu Triều.

Anh nhấn vào xem.

Chu Triều: "[Hình ảnh]"

Chu Triều: "[Hình ảnh]"

Chu Triều: "[Hình ảnh]"

Chu Triều: "Châu ca, có trộm vào nhà anh kìa!!!"

"…"

Lâm Phong vẫn đang báo cáo những chuyện điều tra được, thì thấy Lận Nguyên Châu đột nhiên dừng bước.

Lâm Phong sững người, lập tức im bặt.

Không khí trong hành lang tòa nhà của công ty chi nhánh vô cùng lạnh lẽo. Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên nửa bên mặt của Lận Nguyên Châu, anh lạnh lùng cúi mắt nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên đó, đôi mắt khẽ nheo lại.

Không biết qua bao lâu, Lâm Phong nghe thấy anh nói: "Chuẩn bị một chút, một tiếng nữa họp trực tuyến."

"…Vâng," Lâm Phong đáp.

"Còn nữa" Lận Nguyên Châu tắt điện thoại, dừng một lát rồi mới mở miệng: "Đi mua vé máy bay chuyến sớm nhất ngày mai."

"Vâng, Lận tổng."

Lâm Phong không hỏi nhiều, nhận được chỉ thị liền lập tức đi sắp xếp lịch trình.

Mượn rượu giải sầu.

Câu nói xưa này quả không sai.

Nhưng cảm giác sau một đêm say thật không dễ chịu chút nào, buổi sáng Khương Nhàn tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ. Cô nhìn khung cảnh xa lạ trước mắt, dựa vào đầu giường một lúc lâu mới nhận ra đây có lẽ là phòng khách sạn.

Cô lờ mờ nhớ ra hôm qua đã gặp Trịnh Ngu Đống, còn lại thì không nhớ gì nữa.

Lúc tắm rửa xong từ phòng tắm bước ra, Khương Nhàn thấy một mẩu giấy nhắn để lại trên đầu giường—

Xin lỗi, không biết nhà cô ở đâu nên tôi đã tự ý đưa cô lên đây nghỉ ngơi. Tôi có mua thuốc giải rượu, nhớ uống nhé.

Khương Nhàn liếc nhìn vỉ thuốc giải rượu đặt cạnh mẩu giấy, mở điện thoại gửi một tin nhắn cảm ơn cho Trịnh Ngu Đống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!