Đường núi sau tuyết rất khó đi, nhưng bù lại phong cảnh tuyệt đẹp, cộng thêm việc khu du lịch quảng bá rất tốt, mượn cớ cầu bùa bình an nên vẫn thu hút không ít bạn trẻ tìm đến.
Khương Nhàn chưa từng nghĩ sẽ đi leo núi cùng họ, cũng không biết Ôn Trường Lân uống nhầm thuốc gì mà lại khăng khăng đòi tất cả mọi người phải đi cùng.
Nhưng lời đã nói ra, cô cũng không tiện tìm lý do từ chối.
Bà Ôn giúp họ chọn một ngày trong tuần, nói là sẽ vắng người hơn, cứ thế quyết định rồi xuất phát.
Năm người đi hai chiếc xe. Không biết sắp xếp thế nào mà quản gia lại mở cửa sau của chiếc xe thứ hai đỗ trước cổng trang viên nhà họ Ôn cho Khương Nhàn. Cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy Ôn Phục Hoài ngồi sẵn bên trong.
Hôm nay anh ta hiếm khi không mặc vest, mà khoác một chiếc áo gió màu đen. Gương mặt nhìn nghiêng góc cạnh sắc sảo, toát lên vẻ lạnh lùng khó gần quen thuộc.
Khương Nhàn sững người.
Ôn Trường Lân ngồi ở ghế lái quay đầu lại, đôi mắt nhìn Khương Nhàn đầy vẻ trêu chọc: "Lên đi, còn muốn tôi xuống mời cô nữa à."
"Không cần đâu." Khương Nhàn lên xe.
Ôn Dư Diêu và Ôn Cư Dần đều ở chiếc xe phía trước, trong này chỉ có ba người, không khí trong xe trở nên kỳ quái, sóng ngầm cuồn cuộn.
Nhưng cũng không ai nói thêm lời nào.
Xe chạy một mạch đến chân núi, vì là ngày trong tuần nên không kẹt xe. Từ bãi đỗ xe đi xuống, mua vé rồi vào cổng khu du lịch cũng mới hơn tám giờ.
Ôn Cư Dần khoa trương dang rộng hai tay hít một hơi thật sâu: "Lâu lắm rồi mới được cảm nhận hơi thở của thiên nhiên."
Vốn dĩ anh ta không muốn đi, vậy mà lúc này lại có hứng thú.
Khương Nhàn ngẩng mắt nhìn ngọn núi phủ đầy tuyết trắng trước mặt.
Trong tầm mắt là một màu trắng xóa mênh mông, khác hẳn với trong thành phố. Lớp tuyết chưa tan khẽ lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Cả nhóm người đi theo bảng chỉ dẫn lên núi, vừa đi vừa dừng.
"Anh cả, chụp cho em một tấm hình đi." Ôn Dư Diêu tiện tay choàng máy ảnh vào cổ anh ta.
Cô ta đứng trên một tảng đá lớn nhô ra ngoài, gió thổi bay mái tóc.
Ôn Phục Hoài thấy vậy liền khẽ quở trách: "Đừng đứng ở chỗ nguy hiểm như thế, xuống đây."
Ôn Dư Diêu hừ một tiếng: "Cổ hủ."
Cô ta miễn cưỡng đi xuống, bực bội gỡ máy ảnh khỏi cổ Ôn Phục Hoài rồi đưa cho Ôn Trường Lân, còn quay đầu lại lè lưỡi trêu anh ta.
Cô ta đi nhanh về phía trước, Ôn Phục Hoài bèn nói với Ôn Trường Lân: "Đi theo trông chừng nó."
"Biết rồi."
Ôn Trường Lân sải bước chân dài, chạy lên vài bước rồi túm lấy cổ áo Ôn Dư Diêu như túm một con gà con: "Ngoan ngoãn chút đi."
"Cút đi."
Ôn Dư Diêu đá hai dấu chân lên quần anh ta, anh ta cũng không giận mà ngược lại còn thấy buồn cười: "Công chúa ồn ào thật đấy."
Ôn Cư Dần quay đầu lại chụp một tấm ảnh Ôn Dư Diêu bị khống chế.
Anh em họ cãi nhau ầm ĩ, náo loạn cả lên.
Khương Nhàn ngẩng đầu nhìn về phía trước, rồi cụp mắt đi chậm lại, không muốn làm phiền sự náo nhiệt ồn ào của họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!