Chương 33: Đừng nói dối

Uống thuốc xong, chẳng mấy chốc tác dụng của thuốc đã ngấm.

Khương Nhàn lại thiếp đi, lần này không hề mơ, trong phòng chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím của Lận Nguyên Châu.

Nửa chừng, y tá vào hai lần để thay bình truyền dịch, cảm nhận được áp lực vô hình, cô ấy bước đi rất nhẹ nhàng, cẩn thận.

Lận Nguyên Châu xử lý xong công việc tồn đọng buổi sáng, anh gập máy tính lại rồi đi đến trước giường bệnh.

Người trên giường hai mắt nhắm nghiền, gương mặt trắng bệch vẻ bệnh tật, tựa như chỉ một trận sốt nhẹ cũng có thể đánh gục cô.

Đúng là một kẻ thất bại vô dụng.

Lận Nguyên Châu đưa ngón tay lên đặt giữa đôi mày thanh tú đang hơi nhíu lại của cô, lặng lẽ vuốt cho nó giãn ra.

Một lúc sau, động tác của anh khựng lại. Sau khi nhận ra mình vừa làm gì, ngón tay anh nhanh chóng rụt về, còn rút một tờ khăn giấy ra lau sạch.

Lận Nguyên Châu cau mày, khí chất quanh thân trở nên có chút lạnh lẽo.

Anh khinh bỉ hành vi l* m*ng từ tối qua đến giờ của chính mình. Nếu phải tìm một lý do, có lẽ có thể gọi đó là lòng thương hại.

Nhưng lòng thương hại như vậy đối với anh chỉ là gánh nặng.

Ngoài việc lãng phí thời gian ra thì chẳng có tác dụng gì khác.

Lận Nguyên Châu nhìn xuống người đang nằm yên lặng ngủ say trên giường với vẻ mặt phức tạp.

Không lâu sau, hàng mi cong vút của Khương Nhàn khẽ chớp hai cái, cô đã ngủ đủ, từ từ mở mắt ra.

Vừa hay có một bóng người cao lớn xuất hiện trước mặt cô.

Đột nhiên tỉnh dậy, đồng tử của cô chưa kịp hội tụ, chỉ có thể nhìn rõ đường nét của người này.

Khương Nhàn vô thức đưa tay ra, giọng nói vẫn còn ngái ngủ, ngân nga không rõ đang nói gì.

Giống như một chiếc bánh mochi mềm mại.

Lận Nguyên Châu sững người, cúi đầu lại gần: "Em nói gì?"

Khương Nhàn vẫn đang lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa, Lận Nguyên Châu bất ngờ bị cô dùng hai tay ôm lấy cổ, kéo cả nửa người trên của anh xuống.

Khoảng cách giữa hai người lập tức trở nên rất gần.

Lận Nguyên Châu chỉ có thể dùng một tay chống lên tủ đầu giường để giữ thăng bằng. Anh đang định lên tiếng quát mắng thì một bên má vừa mềm vừa nóng đã áp vào.

Cô áp mặt vào mặt anh, không những thế còn tựa như một chú mèo con, nghiêng đầu cọ cọ.

Loạt hành động này khiến mu bàn tay đang chống trên tủ đầu giường của Lận Nguyên Châu nổi đầy gân xanh. Anh nghiến chặt răng hàm, cố gắng gỡ đôi cánh tay gầy guộc đang quấn trên cổ mình xuống.

"Khương Nhàn." Lận Nguyên Châu hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Có cần anh gọi y tá đến tiêm cho em một mũi thuốc an thần không?"

Khương. Nhàn.

Giọng nói không hề có chút hơi ấm.

Không phải…

Không phải là mơ.

Ánh mắt của Khương Nhàn cuối cùng cũng trong trẻo trở lại, cô đối diện với ánh nhìn của Lận Nguyên Châu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!