Gần đến trưa, bên ngoài dinh thự nhà họ Ôn liên tục vang lên tiếng còi xe.
Nhà bếp đang tất bật chuẩn bị bữa ăn, người giúp việc đi tới đi lui bận rộn. Cậu hai nhà họ Ôn – Ôn Trường Lân, cậu ba Ôn Cư Dần và cô út Ôn Dư Diêu cùng nhau bước vào, còn chưa tới sảnh chính đã nghe thấy tiếng cãi vã ồn ào, cả căn nhà bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
"Mẹ, anh cả vẫn chưa về ạ?" Ôn Cư Dần thuận tay ném chìa khóa xe cho người giúp việc bên cạnh rồi hỏi.
Bà Ôn lắc đầu.
Lúc này, ông Ôn chống gậy từ trên lầu đi xuống: "Sắp về tới nơi rồi."
Ông có một khuôn mặt chữ điền tiêu chuẩn, hốc mắt sâu, nhìn người khác luôn mang theo ba phần nghiêm nghị. Ôn Cư Dần sợ ông nhất, vừa thấy ông trong nhà là vẻ cà lơ phất phơ lập tức biến mất, vội đứng thẳng người.
Ôn Trường Lân lại không sợ ông, chỉ răm rắp gọi một tiếng "Bố".
Ông gần như chẳng thèm liếc nhìn hai đứa con trai, trong mắt chỉ có cô con gái út đang chạy về phía mình.
Ôn Dư Diêu nửa hờn dỗi nửa tức giận, chạy thẳng đến nắm lấy cánh tay ông mà mách lẻo: "Lúc nãy anh ba cố tình tạt đầu xe con!"
Ông Ôn lập tức cau mày, dùng gậy gõ xuống sàn hai cái, nhìn về phía Ôn Cư Dần: "Lại bắt nạt em gái mày phải không, muốn ăn đòn à!"
"Ôi trời, bố à con chỉ đùa chút thôi mà. Em ấy còn chơi cả đua xe ở nước ngoài, lẽ nào lại sợ con tạt đầu xe?" Ôn Cư Dần vừa nói vừa giơ tay chỉ về phía Ôn Dư Diêu.
Ôn Dư Diêu trừng mắt lườm anh ta, rồi lại la lối: "Đây là ngụy biện, bố xem anh ấy kìa!!!"
Ông Ôn tức đến thổi râu trừng mắt: "Xin lỗi em gái mày ngay!"
"Rồi rồi rồi." Ôn Cư Dần giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng: "Xin lỗi nhé, công chúa nhỏ."
Ôn Dư Diêu bĩu môi, "xì" một tiếng, với lòng thù dai đặc biệt của mình, cô ấy liền quang minh chính đại kể lể với ông Ôn những chuyện trời ơi đất hỡi mà Ôn Cư Dần đã làm gần đây.
Bà Ôn đã quen với cảnh cãi vã của anh em họ, lúc này bà nhẹ nhàng vỗ vai Khương Nhàn đang ngồi im lặng bên cạnh, ôn hòa và từ ái nói:
"Tụi nó ồn ào quá, chúng ta uống trà thôi."
Trà do bà Ôn vừa pha, hương thơm đậm đà.
Khương Nhàn mỉm cười, "Vâng" một tiếng.
"Rót cho con một ly thử xem." Ôn Trường Lân đi tới, ngồi chễm chệ xuống ghế sô pha.
Bà Ôn chê anh ta thô lỗ: "Con biết thưởng thức cơ à?" Bà vẫn rót cho Ôn Trường Lân một ly.
Người nọ cầm tách trà sứ trắng lên uống một hơi cạn sạch: "Chẳng phải đều là để cho người uống sao?"
Bà Ôn lườm anh ta một cái: "Phí của trời, mẹ nhìn thấy mày là đau hết cả đầu."
Bà kéo lại chiếc khăn choàng trên vai, cảnh cáo Ôn Trường Lân: "Mẹ vào bếp xem thế nào, con không được uống trà nữa."
"Mẹ đúng là keo kiệt thật." Ôn Trường Lân nhìn theo bóng lưng bà rời đi.
Bên kia, ông Ôn nghe xong lời của Ôn Dư Diêu, liền giơ gậy lên đòi đánh chết tên nhóc Ôn Cư Dần, anh ta vội ôm đầu chạy như chuột, còn Ôn Dư Diêu thì giơ điện thoại lên quay video xem kịch vui.
So với sự ồn ào đó, sau khi bà Ôn rời đi, phía bên ghế sô pha này yên tĩnh hơn nhiều.
Thực ra có thể thấy rằng, những người cùng thế hệ với Khương Nhàn trong nhà họ Ôn, trong mắt họ căn bản không hề có sự tồn tại của người ngoài là cô.
Một sự bài xích vô hình.
Vì vậy, Khương Nhàn không nói một lời, thỉnh thoảng chỉ nâng tách trà lên nhấp một ngụm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!