Toàn bộ người giúp việc và quản gia trong biệt thự vào một ngày nọ đều được thay máu toàn bộ.
Trong sân vườn xuất hiện rất nhiều gương mặt mới, chỉ trong nháy mắt, dì Chung, một nhân viên cũ, đã trở thành người dưới hai người nhưng trên rất nhiều người. Dáng đi cũng thẳng lưng hơn, oai phong hơn nhiều so với lúc còn làm dưới trướng quản gia cũ.
Dì lén lút nói với chồng mình rằng, làm việc trong nhà lớn vẫn phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói, nếu không lơ là một chút là mất việc như chơi.
Chồng dì nghe xong mặt mày nhăn nhó, nếp nhăn trên trán tạo thành rãnh sâu chắc có thể nuôi cá được, ngày nào cũng chuẩn bị sẵn tâm lý dì Chung bị sa thải.
Nhưng quả thật dì đã ở lại được nhờ tài nấu ăn ngon, địa vị vững chắc.
Thực ra Lận Nguyên Châu cũng không sa thải hết tất cả những người đó. Dù sao cũng có nhiều người đã làm việc cho nhà họ Lận nhiều năm, xét về mặt đạo nghĩa, anh cũng không thể khiến nhiều người như vậy thất nghiệp cùng một lúc.
Anh đã phân tán những người giúp việc thích buôn chuyện, tung tin đồn nhảm mà lại không chăm chỉ làm việc đến nhà chính và nhà của mấy người chú bác.
Và không biết từ lúc nào, hoa trong phòng hoa của biệt thự đã được công nhân dời đi hết, thay vào đó là những cây quýt nhỏ được vận chuyển từ nước ngoài về.
Loại tinh dầu bạc hà mà Lận Nguyên Châu đã dùng nhiều năm cũng bị anh vứt bỏ với lý do tùy tiện là dùng chán rồi, đổi mùi khác.
Vừa hay mùi hương cam quýt mà Khương Nhàn thích quả thật rất tươi mát và dễ chịu. Lận Nguyên Châu lười nghĩ xem nên đổi thành mùi gì, thế nên cứ thuận theo ý cô.
Anh vốn không để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này.
Là trợ lý, Lâm Phong có thể nhận ra trạng thái của Lận Nguyên Châu đã tốt hơn nhiều so với dạo trước. Sếp vui vẻ, kéo theo cả nhân viên cấp dưới cũng dám thỉnh thoảng tranh thủ lười biếng một chút.
Na Na, thực tập sinh của phòng Marketing, gần đây đã bày tỏ cảm tình với tổng trợ lý Lâm Phong. Tội nghiệp Lâm Phong ngày thường bận đến mức chỉ ước chân mình được gắn Phong Hỏa Luân, khó khăn lắm mới có cô gái không chê mình, nên dạo này anh ta thường vô tình đi xuống phòng Marketing một vòng. Thỉnh thoảng vào những lúc Lận Nguyên Châu không cần đến, anh ta lại tranh thủ ra ngoài mời Na Na ăn đồ ngọt, uống cà phê.
Như vậy đã là rất xa xỉ rồi.
Na Na là một cô gái tốt. Lâm Phong không có thời gian đưa cô ấy đi chơi, chỉ có thể cho cô ấy cả vạn tệ tiền tiêu vặt mỗi tháng để dỗ dành. Na Na chưa bao giờ phàn nàn, luôn ở bên Lâm Phong không rời.
Trong một thời gian rất ngắn, Lâm Phong và Na Na đã lén lút qua lại ngay dưới mí mắt của Lận Nguyên Châu. Bố mẹ hai bên không biết đã gặp mặt từ lúc nào, đôi bên đều rất hài lòng. Thế là một kẻ cuồng công việc như Lâm Phong cứ thế một cách thần kỳ trở thành chú rể.
Thế nên mới có cảnh tượng này khi anh ta báo cáo tình hình với Lận Nguyên Châu và xin nghỉ phép để kết hôn.
Lận Nguyên Châu: "Tại sao cậu lại kết hôn?"
Lâm Phong: "Tôi yêu cô ấy."
Lận Nguyên Châu: "Điều này rất ấu trĩ."
Lâm Phong: "Đợi đến khi anh gặp được người mình thật sự thích thì sẽ hiểu thôi. Đó là một sự thôi thúc khiến người ta muốn dâng hết cả sự nghiệp mình vất vả gầy dựng cho người ấy."
Đối với những người ưu tú như họ, sự nghiệp tương đương với một dạng ý thức sống khác.
Lận Nguyên Châu nhìn người trợ lý gần như chưa bao giờ xin nghỉ phép trước mặt bằng ánh mắt như nhìn một kẻ điên, một thằng ngốc, rồi lạnh lùng nói: "Nực cười."
Nhưng sự đã rồi, anh vẫn phê duyệt cho Lâm Phong một kỳ nghỉ dài.
Ngay cả một người khắc nghiệt và kiêu ngạo như Lận Nguyên Châu cũng sẽ nới lỏng yêu cầu đối với những nhân tài đủ ưu tú.
Chỉ là như vậy thì sắp tới Lận Nguyên Châu có thể sẽ trở nên hơi bận rộn.
Lâm Phong chịu đựng áp lực, nhận được phong bao lì xì của Lận Nguyên Châu dưới ánh mắt âm u của anh.
Lận Nguyên Châu nói: "Tân hôn vui vẻ."
Không nghe ra chút chúc phúc nào, toàn là thúc giục.
Lâm Phong giả vờ không hiểu, cúi đầu một cái, nói lớn: "Cảm ơn Lận tổng, hưởng tuần trăng mật xong tôi sẽ quay về ngay!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!