Chương 23: Lạt mềm buộc chặt

Màn đêm buông xuống.

Chiếc xe hơi màu đen lăn bánh vào khu biệt thự tư nhân đã nhiều ngày không ghé qua, mọi thứ nơi đây vẫn như cũ, dường như chẳng có gì thay đổi.

Lận Nguyên Châu nghịch điện thoại, màn hình hiện lên mấy tin nhắn từ Phó Đinh Chỉ.

— A Châu, để em phải chờ đợi vô ích nhiều năm như vậy là lỗi của chị.

— Nếu em oán trách chị, chị xin chấp nhận.

— Chị biết em sẽ không thật sự phớt lờ chị đâu, thời gian này chị sẽ tạm thời không tìm em nữa, đợi đến khi cả hai chúng ta đều suy nghĩ thông suốt rồi hẵng gặp mặt, được không.

— …

Ánh sáng lúc tỏ lúc mờ hắt lên vầng trán cao kiêu hãnh của Lận Nguyên Châu, anh lười xem, tiện tay chặn hết Wechat và số điện thoại của Phó Đinh Chỉ.

Chiếc xe dừng lại ổn định trong sân, quản gia cung kính mở cửa sau cho Lận Nguyên Châu: "Thưa cậu."

"Cô ấy có ở nhà không?" Lận Nguyên Châu ngồi ngay ngắn ở ghế sau, tay phải cầm điện thoại xoay tròn trên đùi. Anh không xuống xe ngay.

Quản gia đáp: "Có ở nhà ạ."

Động tác xoay điện thoại của Lận Nguyên Châu khựng lại, một lát sau, anh mới bước xuống xe, bâng quơ hỏi: "Về lúc nào vậy?"

Quản gia nhẩm tính thời gian: "Khoảng chập tối ạ."

Lận Nguyên Châu "ừ" một tiếng, đưa áo khoác cho quản gia rồi sải bước vào đại sảnh.

Dì Chung đang nấu cơm nghe thấy tiếng động trước tiên, lúc dì xoay người bưng món sườn xào chua ngọt ra thì vừa hay bắt gặp Lận Nguyên Châu bước vào cửa. Dì mừng rỡ khôn xiết, đặt đĩa thức ăn lên bàn rồi xoa xoa tay: "Cậu chủ về rồi ạ? Cô Khương chắc chắn sẽ vui lắm."

Lận Nguyên Châu dừng bước, quay đầu lại: "Tại sao dì lại nghĩ cô ấy sẽ vui?"

Dì Chung không hề nghĩ ngợi gì, giọng nói trong trẻo không giấu được nụ cười: "Thời gian cậu không có ở đây, trong nhà chỉ còn lại một mình cô Khương, thế nào mà chẳng tủi thân rơi nước mắt. Mấy lần tôi đều thấy mắt cô ấy sưng húp đi xuống nhà xin đá lạnh để chườm đấy ạ."

Lận Nguyên Châu quay người lại, cau mày: "Mắt sưng húp?"

Khương Nhàn chỉ khóc trên giường khi ôm anh, những lúc khác cô luôn đóng vai một người tình chuẩn mực, thỉnh thoảng giận dỗi một chút cũng là chuyện bình thường. Nhưng Lận Nguyên Châu không cho rằng Khương Nhàn là loại người sẽ khóc đến sưng cả mắt, cô không uỷ mị đến thế.

Nhưng nghĩ lại, đôi khi cô đúng là có chút uỷ mị thật.

Trong lòng Lận Nguyên Châu bỗng dấy lên một cảm xúc vô cùng vi diệu, anh theo bản năng bài xích cảm giác khó nắm bắt này.

"Đúng vậy ạ." Dì Chung tiếp tục thêm mắm thêm muối, vì quá kích động mà giọng nói cũng bất giác cao hơn: "Cậu chủ không biết đâu, cô Khương bình thường không thích ra ngoài, cứ tự nhốt mình trong phòng, lâu ngày sẽ sinh bệnh mất. Có thể thấy, phần lớn cuộc sống của cô ấy đều chỉ xoay quanh cậu. Cậu nói xem, nếu cậu không quan tâm cô ấy, cô ấy biết phải làm sao."

Dì Chung nói rồi, giọng điệu căng thẳng lại dịu đi, dì thở phào một hơi: "May mà cuối cùng cậu cũng về rồi."

Dì Chung vỗ vỗ ngực, lúc này mới thấy yên tâm, cười đến nỗi nếp nhăn nơi khoé mắt cũng hằn rõ.

Lận Nguyên Châu im lặng.

Dì Chung vừa mới góp một tay vào chuyện của chủ nhà, thấy tình hình này cũng không lên tiếng làm phiền nữa, bèn quay người tươi cười đi vào bếp tiếp tục bận rộn.

Đứng ở đầu cầu thang, Lận Nguyên Châu giật phăng chiếc cà vạt hơi thít chặt. Điều này không khiến anh cảm thấy thoải mái hơn chút nào, ngược lại càng thêm ngột ngạt.

Anh lên lầu, đi đến cửa phòng ngủ, tay đặt lên nắm cửa, lòng bàn tay khẽ siết lại.

Cạch.

Một tiếng động nhỏ vang lên, Lận Nguyên Châu đẩy cửa bước vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!