Chương 21: Tiếc là không đúng

Lúc Phó Đinh Chỉ đuổi xuống dưới lầu, Lục Vô Úy đang bám lấy cửa sổ xe của Lận Nguyên Châu để xin tha cho Kiều Nghiên Ni: "Anh, em xin anh đấy, nếu cô ấy mà vào đồn một lần thì mất cả mặt mũi lẫn thể diện, không phát điên mới là lạ!"

Bàn tay to lớn với khớp xương rõ ràng của Lận Nguyên Châu đặt trên vô lăng: "Bây giờ nó có khác gì phát điên đâu."

"Sau này em chắc chắn sẽ trông chừng cô ấy cẩn thận." Lục Vô Úy chúi đầu vào từ cửa sổ xe, giơ ba ngón tay lên: "Em thề."

"Cậu thề không khác gì chó sủa." Lận Nguyên Châu ngước mắt: "Lúc nãy đã làm những gì?"

Lục Vô Úy bị mắng cho xối xả nhưng cũng đành chịu, nói: "Em áp giải Kiều Nghiên Ni đến xin lỗi cô nàng xinh đẹp kia được không, em đảm bảo lần này không làm hỏng chuyện."

Lận Nguyên Châu liếc nhìn anh ta.

Lục Vô Úy nở một nụ cười nịnh nọt vô hại, vô cùng chân thành.

"Lần này mà còn không trông chừng nổi Kiều Nghiên Ni, cậu cút ra nước ngoài cùng với nó đi." Lận Nguyên Châu phất tay.

Lục Vô Úy biết đây là nhượng bộ rồi.

"Cảm ơn anh." Lục Vô Úy vội vàng chạy về.

Lận Nguyên Châu dựa vào ghế lái, cổ áo hơi mở, cà vạt có mấy phần lộn xộn, anh mất kiên nhẫn giật nó xuống, trong đầu không biết tại sao lại hiện lên ánh mắt của Khương Nhàn khi nhìn anh.

Lận Nguyên Châu rất ít khi hút thuốc, trừ phi thật sự không thể kiểm soát được.

Anh là một người cực kỳ tự cao, là kiểu người chỉ biết vạch lá tìm sâu ở người khác chứ không bao giờ tìm vấn đề ở bản thân mình.

Điều này cũng chẳng sao cả, đến địa vị như anh, dù có khiêm tốn thì đó cũng là làm cho người khác xem.

Mà Lận Nguyên Châu còn đáng ghét hơn, anh đến cả khiêm tốn cũng lười phải giả vờ.

Một thiên chi kiêu tử như vậy, lúc này đáng lẽ nên xuất phát từ nội tâm mà gán cho Khương Nhàn tội danh không biết điều rồi lạnh nhạt với cô.

Mối quan hệ giữa họ trước nay đều do Lận Nguyên Châu quyết định, nếu có thể, Khương Nhàn bất cứ lúc nào cũng có thể bị vứt bỏ.

Nhưng oái oăm là không có chuyện "nếu có thể".

Lận Nguyên Châu bực bội vô cớ.

Đúng lúc này, cửa xe đột nhiên bị kéo ra, Phó Đinh Chỉ tự nhiên bước lên: "Trông Lục Vô Úy có vẻ vui lắm, chị biết ngay là em sẽ không thật sự tống Nghiên Ni vào đó mà."

"Tôi sẽ làm vậy."

Sự nhượng bộ này không phải dựa trên tình cảm cá nhân, mà là vì nhà họ Kiều có thể mang lại giá trị lớn hơn cho nhà họ Lận trong dự án hợp tác, mà hiện tại Lận Nguyên Châu vẫn chưa tìm được đối tác nào tốt hơn họ.

Lợi ích trên hết, chỉ đơn giản là vậy.

Ánh mắt Lận Nguyên Châu nhìn về phía trước, đột nhiên cong môi, trong mắt mang theo vẻ lạnh lẽo: "Ra nước ngoài vài năm, chị có vẻ cho rằng mình rất hiểu tôi nhỉ?"

Tách.

Lận Nguyên Châu bật lửa châm thuốc, làn khói trắng xanh mờ ảo che đi đường nét sắc sảo bên sườn mặt anh.

Tim Phó Đinh Chỉ đập hẫng một nhịp, cô ấy biết, bao nhiêu năm qua gặp đủ loại người, không có một người đàn ông nào có thể sánh được với Lận Nguyên Châu.

Những người đàn ông đó tự cho mình là đúng, nông cạn và thiếu hiểu biết. Cô ấy đã chạy khắp nửa vòng Trái đất, nhưng đàn ông suy cho cùng cũng chỉ có một kiểu mà thôi. So với họ, Lận Nguyên Châu – người mà cô ấy chưa từng có được – lại trở nên sâu sắc đến vậy.

Cô ấy bất giác đưa tay ra, cẩn trọng đặt lên cổ tay áo anh, giọng nói trong trẻo trở nên dịu dàng, tựa như đóa hồng diễm lệ đã mất đi gai nhọn: "Năm đó, chị biết em có lời muốn nói với chị."

"Ồ?" Lận Nguyên Châu nhướng mày, đôi mắt đào hoa tựa như cười mà không phải cười: "Chị biết sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!