Chương 152: Kết hôn với anh

Lúc Khương Nhàn tỉnh lại đã là hơn mười một giờ trưa, không biết tối qua đã quậy đến mấy giờ, chỉ biết khi mở mắt ra, cô đối diện với hai con mèo đang chồng lên nhau trên tủ đầu giường, mắt tròn xoe nhìn mình.

Trên eo cô vẫn còn một cánh tay vắt ngang, sau lưng là lồng ngực ấm áp của anh.

Khương Nhàn khẽ cựa quậy, liền nghe thấy giọng nói hơi khàn từ trên đỉnh đầu truyền xuống: "Ngủ thêm chút nữa đi."

"Em không buồn ngủ nữa, bây giờ em phải dậy." Khương Nhàn nhớ lại tối qua đã bị ép phải nói bao nhiêu lời bậy bạ, càng nghĩ càng tức, liền đạp cho anh một cái dưới chăn.

Hai bàn chân của cô cả đêm đều áp vào chân Lận Nguyên Châu, lúc này cũng ấm áp, không còn lạnh như những mùa đông năm trước.

Lận Nguyên Châu nhấc chân đè lên bàn chân đang làm loạn của cô, ghì chặt khiến cô không thể động đậy: "Em dậy nổi không?"

"Tất nhiên là dậy nổi." Khương Nhàn hỏi vặn lại: "Anh dậy không nổi à? Em đã nói là anh cũng thường thôi mà?"

Lận Nguyên Châu mở mắt, hàng mi rậm khẽ rũ xuống, mang theo ý vị mê hoặc lòng người, anh cúi đầu nhìn Khương Nhàn: "Nếu em muốn thêm lần nữa, anh cũng không có ý kiến."

"…" Khương Nhàn đẩy mặt anh ra, nghiêm túc nói: "Em sợ anh không chịu nổi thôi."

Cô đang định vén chăn xuống giường thì bỗng bị cánh tay từ phía sau siết chặt lấy eo kéo ngược trở lại, nệm giường hơi lún xuống, Lận Nguyên Châu đè chặt hai tay cô.

Trên mặt anh không có nửa điểm ý cười, cứ thế chống nửa người trên lên, mặt đối mặt nhìn cô chằm chằm, con ngươi đen thẳm, như muốn hút cô vào trong.

Khương Nhàn lại lắp bắp: "Sao, sao vậy?"

Lận Nguyên Châu cúi người g*m c*n xương quai xanh của cô, để lại một dấu đỏ trên đó, anh hỏi: "Khi nào em trả lời anh, thì chúng ta sẽ đi."

Khương Nhàn hoang mang khó hiểu: "Trả lời cái gì?"

Lận Nguyên Châu mím môi, rồi không biết vì sao lại im bặt.

Anh nhìn Khương Nhàn, trông như đang nhìn một kẻ chơi gái quỵt tiền vô lương tâm.

Khương Nhàn bị nhìn đến mức da đầu tê dại, cô suy nghĩ sâu sắc một hồi, rồi bừng tỉnh "à" lên một tiếng: "Trả lời, trả lời, hiện tại… em thích anh nhất."

Dù sao thì lời nói trên giường cũng không tính.

Nhưng Lận Nguyên Châu vẫn không hề được xoa dịu.

Anh nắm lấy tay Khương Nhàn, từ từ siết chặt, rõ ràng là anh đang ép buộc người khác, nhưng lại tỏ ra vẻ tủi thân ấm ức.

Ai dám để Lận Nguyên Châu phải chịu tủi thân chứ.

Khương Nhàn nhắm mắt giả chết.

Nhưng không hiểu sao, việc phớt lờ vốn là chuyện cô làm rất thuận tay, giờ đây lại cảm thấy có chút khó chịu.

Một lúc sau, Khương Nhàn lén hé một mắt, phát hiện Lận Nguyên Châu vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy nhìn mình.

Người đàn ông này luôn có đủ kiên nhẫn để giằng co với cô, nhất định phải để Khương Nhàn bước bước đầu tiên.

Cũng phải thôi.

Dù sao cũng là Khương Nhàn coi anh như người khác trước, cũng là Khương Nhàn ra tay đẩy, giẫm một cú thật mạnh lên trái tim Lận Nguyên Châu.

Bây giờ chỉ là nói vài lời dỗ dành, Khương Nhàn vẫn có thể làm được, vả lại cũng chẳng ảnh hưởng gì.

"Kết hôn." Khương Nhàn nói rất chân thành: "Em sẽ kết hôn với anh."

Nhưng Lận Nguyên Châu khó chiều lại đột nhiên hoe đỏ mắt, anh ghé sát vào Khương Nhàn, nói với cô: "Lúc trước khi em nói yêu anh, cũng là ánh mắt thế này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!