Sau đó, Khương Nhàn không nhận được cuộc gọi lại nào từ Lận Nguyên Châu, có lẽ anh đã quên, hoặc có lẽ là không cần thiết.
Cô tranh thủ lái xe đến chợ hoa chọn một chậu tùng nhỏ, chủ tiệm giới thiệu rất bài bản rằng đây là giống mới được nhân, ngoài nhà họ ra thì không nơi nào khác mua được.
Có phải giống mới hay không vẫn còn phải xem xét, nhưng mượn cớ này mà hét một cái giá cao ngất trời, chém đẹp Khương Nhàn một phen.
Khương Nhàn mua cây tùng nhỏ rồi chở đến nhà họ Ôn, trong trang viên rộng lớn gần như không thấy bóng dáng người giúp việc.
Điều này cho thấy trong nhà chỉ có một mình bà Ôn là chủ nhân, lúc ở nhà một mình, bà trước nay không thích có người giúp việc vây quanh, đều cho họ về nghỉ ngơi ở tòa nhà nhỏ phía sau cùng của trang viên, nơi dành riêng cho người giúp việc, vệ sĩ ở.
Khương Nhàn đã đoán đúng, cô yên tâm hơn, đỗ xe xong liền ôm chậu tùng nhỏ đi vào phòng khách.
"Tài liệu nào, trên máy tính không lưu à?" Bà Ôn đang ngồi trên sofa gọi điện thoại, nghe thấy tiếng bước chân ở cửa phòng khách liền ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau với Khương Nhàn vừa bước vào.
Bà Ôn xua tay, ra hiệu cô đợi một chút, rồi tiếp tục nói vào điện thoại: "Lát nữa mẹ tìm cho, không nói nữa, Nhàn Nhàn về rồi."
Khương Nhàn không tò mò bà đang nói chuyện với ai, cô đi tới đặt chậu tùng nhỏ lên mặt bàn.
Cúp điện thoại, bà Ôn đưa tay sờ vào lá kim, yêu thích không nỡ buông tay: "Cả cái nhà này chỉ có con là lúc nào cũng nhớ đến mẹ."
Khương Nhàn cong mắt thành vầng trăng khuyết: "Con đoán là mẹ sẽ thích mà."
"Con bé này." Bà Ôn khẽ thở dài, nhìn Khương Nhàn với ánh mắt vừa có trách móc vừa có không nỡ, bà nói với cô: "Con để tâm đến người khác như vậy, còn chuyện của con thì sao?"
Khương Nhàn kéo dài giọng ừm một tiếng, giọng điệu có vài phần mơ hồ.
Thấy vậy, bà Ôn cũng không nhìn chậu tùng nhỏ nữa, kéo tay Khương Nhàn bảo cô ngồi sát lại gần mình hơn: "Chẳng để ý chút nào cả."
"Mẹ đang nói gì vậy ạ?" Khương Nhàn chớp mắt.
Bà Ôn không trả lời thẳng câu hỏi của cô mà hỏi: "Thằng bé nhà họ Lận gần đây đối xử với con thế nào?"
Khương Nhàn nhớ đến bức tranh bị Lận Nguyên Châu mua thẳng tay, rồi đột nhiên lại nhớ đến giọng nữ trả lời điện thoại hôm đó, cô khẽ cụp mắt, nói không rõ ràng: "Cũng gần giống như trước đây ạ."
Ngày thường cô trả lời như vậy thì bà Ôn sẽ cho qua, nhưng lần này bà lại nheo mắt lại, trái với thường lệ mà hỏi tiếp: "Nó có bắt nạt con không?"
Khương Nhàn lắc đầu: "Không ạ."
Cô dừng lại một chút rồi nói thêm: "Chắc là công ty bận, gần đây con không gặp anh ấy mấy."
Bà Ôn lộ vẻ quả nhiên, thở dài nói: "Nhà họ Lận có con gái của một người giúp việc, lớn hơn thằng bé nhà họ Lận một chút, họ Phó, con có biết không?"
Khương Nhàn gật đầu: "Có nghe qua ạ."
Bà Ôn nói: "Chúng nó quen nhau từ nhỏ, nói là thanh mai trúc mã cũng không quá lời. Cách đây không lâu, buổi đấu giá ở Nhà đấu giá quốc tế Giang Thành mẹ nghe nói con cũng đi, con còn nhớ cô đấu giá viên đó không?"
Khương Nhàn hơi sững sờ, ngơ ngác đáp: "Nhớ ạ."
Bà Ôn nhìn cô.
Một tia sáng trắng lóe lên trong đầu Khương Nhàn, bị cô nhanh chóng bắt được, cô lẩm bẩm thành tiếng: "Vậy đấu giá viên chính là cô Phó đó ạ?"
"Ừ." Bà Ôn vén lại mấy sợi tóc mai bên thái dương cho cô: "Cô bé đó mấy năm trước ra nước ngoài đi học, sau đó vẫn luôn ở lại nước ngoài, mãi gần đây mới về."
Vừa kịp lúc tham gia buổi đấu giá, người phụ nữ trả lời điện thoại, thanh mai trúc mã, Lận Nguyên Châu biệt tăm một thời gian dài…
Nói đến nước này, trong đầu Khương Nhàn đã phác họa ra được đường nét đại khái giữa cô Phó kia và Lận Nguyên Châu.
Vậy ra lúc đó không phải anh rảnh rỗi đến tham gia đấu giá, mà là biết cô Phó sẽ xuất hiện, nên sau khi xong việc công ty liền vội vã chạy tới, chỉ để gặp lại người bạn thanh mai một lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!