Chương 11: Không ai nghe máy

Khương Nhàn không ngờ rằng cuối cùng vẫn phải dựa vào Lận Nguyên Châu để giúp cô mua được bức tranh này.

Buổi đấu giá kết thúc, Khương Nhàn đứng dậy, lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn cho Lận Nguyên Châu: "Cảm ơn."

Gửi xong, cô nhìn về phía người đàn ông đang đứng giữa đám đông cách đó không xa.

Anh sinh ra đã là thiên chi kiêu tử, thân phận cao quý, những người xung quanh đều dạt ra, tự nhiên lấy anh làm trung tâm.

Người bán đấu giá không biết đã đi xuống từ lúc nào, đang đứng trước mặt Lận Nguyên Châu.

Khương Nhàn không nghĩ nhiều, rời đi trước.

Cô trở về biệt thự, dì Chung vừa nướng bánh quy xong, Khương Nhàn ăn liền hai miếng lớn.

Dì Chung chưa từng thấy cô như vậy bao giờ, bèn nói: "Cười tươi thế này, tâm trạng tốt lắm nhỉ."

"Hả?" Khương Nhàn đưa tay sờ lên khóe môi: "Có sao ạ?"

Dì Chung gật đầu lia lịa.

Khương Nhàn ngại ngùng vén lọn tóc mai ra sau tai, dưới vẻ ngoài dịu dàng hiếm khi lại có chút tinh nghịch của một cô gái nhỏ: "Chắc là bánh quy của dì ngọt đến tận tim cháu rồi."

Dì Chung được dỗ dành đến mức lòng vui phơi phới, cười không khép miệng lại được.

Đêm qua Khương Nhàn ngủ không ngon, bây giờ cô lên lầu ngủ bù.

Cô đợi Lận Nguyên Châu mang bức tranh đó về.

Thực ra mọi chuyện đều có dấu vết để lại, sau này khi Khương Nhàn nhớ lại, cô luôn cảm thấy đây có lẽ là sự trừng phạt của ông trời dành cho sự không đủ thành tâm của mình.

Dù không phải là trừng phạt, thì phần lớn thời gian trong nửa đầu cuộc đời, cô cầu gì mất nấy, chưa bao giờ được thần Vận Mệnh đoái hoài.

Một tuần sau buổi đấu giá, Khương Nhàn không gặp lại Lận Nguyên Châu.

Mỗi ngày ngoài việc nhốt mình trong phòng sách nhỏ để viết bản thảo, cô chỉ đi dạo loanh quanh trong biệt thự, thỉnh thoảng gặp vài chú mèo hoang thì cho chúng ăn.

Cứ như vậy, từ một góc độ nào đó mà nói, cả con người Khương Nhàn dường như đã trở thành chú chim hoàng yến bị Lận Nguyên Châu bỏ quên trong một góc.

Biên tập Matcha: "Wai Wai, vị đạo diễn kia vẫn muốn mua bản quyền, anh ấy muốn hẹn cô ra ngoài gặp mặt để trao đổi."

Khương Nhàn vừa đăng nhập tài khoản đã thấy tin nhắn này, cô trả lời: "Cuốn đó sẽ không bán."

Matcha trả lời rất nhanh: "Cô suy nghĩ lại đi, gặp được một người mua biết thưởng thức không dễ đâu, tôi thấy người ta thật sự rất thích, giá cả đã tăng gấp đôi rồi."

Khương Nhàn ngả người ra sau ghế xoay, một tia nắng xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu vào căn phòng tối tăm, vệt sáng vừa vặn đáp xuống mắt cô.

Cô đưa tay lên che lại.

Ý thức mơ màng dường như nghe thấy có ai đó đang gọi mình.

Ký ức bị kéo về rất xa.

Đó là một buổi chiều bình thường.

"Chào cô, giờ ăn trưa của chúng tôi sắp kết thúc rồi ạ, bây giờ là hai giờ mười phút, người cô đợi vẫn chưa đến sao ạ?" Một nhân viên mặc đồng phục màu xanh xám xuất hiện bên cạnh bàn của Khương Nhàn, mỉm cười nhắc nhở.

Khương Nhàn mười bảy tuổi ngẩng đầu lên từ vòng tay đang gục trên bàn, dụi dụi mắt, đợi đến khi tỉnh táo lại, cô dùng giọng phổ thông còn pha lẫn âm điệu quê nhà một cách ngượng ngùng nói: "Xin lỗi nhé, tôi liên lạc lại thử."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!