Chương 1: Trăm vẻ khờ dại

Thế thân…

Không nhất thiết phải có ngoại hình tương đồng, không nhất định phải có tính cách giống nhau, có lẽ chỉ là một khoảnh khắc xoay người, bóng lưng của họ trùng khớp lên nhau.

Thế là, chẳng thể nào quên được nữa.

——

Đêm khuya.

Bên trong phòng tổng thống.

Ánh sáng mờ ảo, nhập nhoạng, tiếng th* d*c hỗn loạn đan xen, dường như mang theo cả sự kiềm chế, lại phảng phất một nét tàn nhẫn khó lòng nhận ra.

Lận Nguyên Châu đi công tác hơn một tháng, sau khi mọi chuyện được giải quyết triệt để, người đàn ông trước mặt người ngoài thì lạnh lùng điềm tĩnh, sau lưng lại chẳng hề giữ kẽ, bao nhiêu cảm xúc dồn nén đều trút hết lên người Khương Nhàn.

Cánh tay gầy mảnh của cô run rẩy ôm chặt lấy cổ anh, khóc nức nở.

Dù cho đây chỉ là trò tình thú vô thưởng vô phạt, cũng đâu cần phải ra tay như muốn siết chết người ta.

Lận Nguyên Châu mất kiên nhẫn "chậc" một tiếng, gỡ tay cô ra rồi đè xuống, đối diện với đôi mắt ngấn lệ của cô: "Anh nhớ là em chịu đựng giỏi lắm mà."

Anh vừa nói vừa bế bổng Khương Nhàn lên, đưa cô đến trước cửa sổ sát đất, ép lưng cô phải dán vào tấm kính lạnh buốt.

Giữa họ và lớp kính nhìn ra bên ngoài chỉ cách có một lớp rèm cửa chưa được kéo ra.

Giọng Lận Nguyên Châu có chút xấu xa: "Đứng ở đây có thể ngắm toàn bộ cảnh đêm của Giang Thành đấy, có muốn thử không?"

"Sẽ bị nhìn thấy mất." Khương Nhàn nửa tỉnh nửa mê lắc đầu, tay chân cô bủn rủn, chỉ có thể bám víu vào anh, nước mắt như vỡ đê, giờ lại lơ mơ nói: "Em rất nhớ anh…"

"Sến sẩm." Lận Nguyên Châu từ trên cao nhìn xuống cô, khóe môi nhếch lên một đường cong chế giễu.

Giữa họ là mối quan hệ đôi bên tình nguyện, không dính líu bất kỳ tình cảm cá nhân nào, rõ ràng đến mức có thể bày ra nói thẳng. Ba năm trước anh đã nói rõ ràng với Khương Nhàn rồi, vậy mà người phụ nữ này vẫn luôn có những lúc ngốc nghếch đến lạ.

Chỉ mới một tháng không gặp mà đã khóc lóc thành ra thế này, còn nói mấy lời nhớ nhung ngớ ngẩn, cứ như thể chịu ấm ức tày trời lắm không bằng.

Lận Nguyên Châu ném điều khiển rèm cửa qua một bên, đầu ngón tay day day trên môi Khương Nhàn, giọng có vài phần chế nhạo: "Từ khi nào em cũng học cái thói của Ôn Dư Diêu rồi thế?"

Ôn Dư Diêu là cô con gái út được nhà họ Ôn hết mực cưng chiều; còn Khương Nhàn là con gái nuôi của nhà họ Ôn.

Ôn Dư Diêu có ba người anh trai, từ nhỏ đã lớn lên trong muôn vàn sủng ái; còn Khương Nhàn, trước 18 tuổi thì long đong lận đận, sau 18 tuổi đến nhà họ Ôn, cuộc sống cũng chẳng khá hơn là bao.

Kể từ khi qua lại với Lận Nguyên Châu, cô càng không được lòng người nhà họ Ôn.

Không ai biết tại sao một người luôn cẩn trọng dè dặt như cô lại phải lòng vị thái tử gia lòng lang dạ sói, ích kỷ bạc bẽo như Lận Nguyên Châu, thậm chí không ngại làm mất lòng nhà họ Ôn để được ở bên anh.

Dù có muốn trèo cao, thì dựa vào danh phận con gái nuôi nhà họ Ôn cũng đã quá đủ đối với một người có xuất thân như cô.

Lúc này, nghe Lận Nguyên Châu nhắc đến Ôn Dư Diêu, Khương Nhàn tỉnh táo hơn một chút, cô quay đầu, cằm tựa vào hõm cổ anh, từ từ điều chỉnh lại hơi thở rối loạn.

Anh lại nói đến chuyện cô không thích.

Khiến cô chẳng buồn để tâm đến Lận Nguyên Châu nữa.

Lận Nguyên Châu cong môi, bàn tay to lớn đặt lên sau gáy cô, ép cô phải ngẩng đầu lên, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần, như thể phơi bày ra điểm yếu chí mạng của mình.

Anh cố tình khiến Khương Nhàn không thể chống đỡ, không còn dụ dỗ từ tốn nữa mà thế công ngày một dồn dập.

Trong phòng vang lên tiếng r*n r* vỡ vụn, chẳng mấy chốc, ngay cả âm thanh yếu ớt ấy cũng không còn, chỉ còn lại sự ái muội của môi lưỡi quấn quýt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!