Chương 5: Eo Ông Đây Trăm Bẻ Cũng Không Cong

Đơn hàng chị Thôi nhờ Chu Thanh Lạc hỗ trợ là giao đến Lake Side Hotel, một gia đình tổ chức tiệc chuyển cấp(*) cho con trai, đặt tiệc ngọt (**) ở chỗ chị Thôi.

(*) : Một bữa tiệc thăng cấp học, từ trung học lên đại học, từ đại học lên cao học, thường được tổ chức ở các nhà hàng sang trọng.

(**) Tiệc ngọt: Kiểu như một góc đồ ngọt trong một bữa tiệc lớn.

Xe van đỗ ở dưới hầm để xe, Chu Thanh Lạc dời hàng hoá xuống xe đẩy, một chiếc Maserati đỏ gầm vang lao đến, lùi vào vị trí đỗ liền mạch lưu loát, vững vàng dừng lại bên cạnh xe van của bọn họ, biển số xe Lăng A00000, vô cùng hung hăng.

Đít xe còn lưu lại mùi nhân dân tệ thơm phức.

Một người đàn ông ngồi trong xe, da trắng lạnh, mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, kính râm che hơn nửa mặt, tự cao tự đại lại lạnh lùng.

Trong tay hắn cầm một bó hoa, là hoa hồng Juliet đắt giá.

Có một số người, từng hành động cử chỉ của họ giống như tự thêm kĩ xảo điện ảnh, giơ tay nhấc chân thôi cũng vô cùng hấp dẫn người khác.

Nếu không thấy hình xăm hoa hồng Juliet trên động mạch chủ ở cổ hắn, Chu Thanh Lạc mê cái đẹp còn định nhìn hắn thêm mấy lần nữa.

Cậu yên lặng đeo khẩu trang, xếp thêm mấy chồng hàng lên xe đẩy để có thể che mặt mình đi.

Nhân viên của quán đi cùng với Chu Thanh Lạc tên là Lâu Dương, bằng tuổi Chu Thanh Lạc, học đại học trọng điểm, bởi vì lệch môn nghiêm trọng, không tích đủ học phần nên không lấy được bằng tốt nghiệp, không tìm được việc, chỉ có thể bán sức lao động.

Hai người rất là đồng mệnh tương liên, qua lại mấy lần đã trở thành bạn thân, khá là hợp nhau luôn ấy.

Lâu Dương vội vàng chuyển đồ xuống: "Thanh Lạc à, đừng chồng lên cao quá, rơi đó."

Tống Lăng còn chưa đi xa, nghe vậy bước chân thoáng dừng lại một lát, đầu hơi ngoảnh về sau, lại làm như không có chuyện gì xảy ra đi tiếp.

Chu Thanh Lạc yên lặng siết chặt khẩu trang hơn.

Lâu Dương: "Trời nóng như vậy, cậu đeo khẩu trang làm gì?"

Chu Thanh Lạc nói đùa: "Tôi bị dị ứng với xe sang."

Lâu Dương hết nhìn đông lại nhìn tây, thấy bãi đỗ xe mênh mông không một bóng người thì mới tán phét với Chu Thanh Lạc: "Đoè moè, thằng cha vừa mới lái con Maserati kia cũng ngon trai vãi chym, lại còn mang theo hoa, vừa nhìn đã thấy là một playboy sát gái(*)".

(*) Trong raw là , mình không hiểu từ này, hỏi mấy người Trung thì họ cũng không hiểu chính xác cả cụm, chỉ hiểu mang máng là playboy.

Chu Thanh Lạc nhớ tới dáng vẻ cực kì ghét bỏ khi Tống Lăng gặp cậu, cười đùa nói: "Không cảm thấy, đeo kính râm, nhìn giống một người khiếm thị(1)."

Giọng Chu Thanh Lạc quá nhỏ, Lâu Dương không nghe rõ, "Gì? Thiểu năng trí tuệ á(2)?"

(1) và (2): Hai từ phát âm giống nhau.

Chu Thanh Lạc bực hết cả mình, nói to chút: "Khiếm thị, là người có thị lực không tốt ấy, không phải thiểu năng trí tuệ."

Lâu Dương cười ha ha rất to: "Thảo nào, sao đeo kính lại giống thiểu năng trí tuệ được, tôi nhìn hắn cũng không giống thiểu năng lắm, khí chất đế vương thế kia cơ mà."

Chu Thanh Lạc trêu: "Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, sao cậu biết hắn không phải là người! "

Hai người đẩy xe đến chỗ rẽ, Tống Lăng đẹp trai ngon chym playboy bỏ kính râm xuống, đang đứng ở ngoài thang máy để hút thuốc.

Hắn một tay cầm hoa, một tay cầm điếu thuốc, đầu ngón tay hơi đỏ, khói thuốc lượn lờ, vẻ mặt u buồn, tựa như mỗi vòng khói là một câu chuyện.

Chụp bừa một bức sẽ thành một avatar hoàng tử u buồn kinh điển trên Qzone.

Bãi đỗ xe trống trơn, bên trên hình như vẫn còn quanh quẩn tiếng trêu chọc của hai người bọn họ.

Chu Thanh Lạc: "! "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!