Chương 42: Tôi Không Sợ Anh Giỏi Lắm

Con nhà giàu dù hư hỏng đi chăng nữa thì cũng sẽ vẫn thận trọng và phong độ ngoài mặt, trực tiếp trở mặt chỉ là số ít, phần lớn thời gian đều quái gở ngầm xỉa xói người khác, dùng thủ pháp bóng gió tương đối nhiều, thích âm thầm nhìn người ta ăn trái đắng.

Người trực tiếp như Phương Hằng vừa rồi rất ít.

Đặc biệt là lại còn có một mỹ nữ đang đứng ở đây nữa, người nào có bề ngoài lịch sự thì đều muốn giữ gìn tố chất và phong độ.

Nhưng giờ gặp phải một người cây ngay không sợ chết đứng đâm chọc mình, bọn họ lại không biết nên tiếp chiêu như thế nào, ai cũng ngây ra tại chỗ, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không biết phải làm sao để đáp trả.

Tiêu Tả kích động đến mức nổi cả da gà, thủ pháp không cần dùng đến từ tục cũng có thể chửi cả đám, là một thủ pháp tu từ mà đến cả giáo sư văn học cũng chưa chắc đã từng dạy.

Tiêu Tả vui vẻ trong lòng, cuối cùng đã biết tại sao Tống Lăng lại cam tâm tình nguyện lao vào cậu ta.

Vào giờ khắc này, Chu Thanh Lạc không có bất kì tâm tư và băn khoăn nào, không cần cân nhắc đến lợi và hại, trong lòng chỉ muốn bảo vệ Tống Lăng, xả giận cho hắn, không thể để hắn chịu uất ức.

Cuối cùng Phương Hằng vẫn bị mắng thảm nhất hổn hển gầm thét: "Cái đcmm, mày lặp lại lần nữa đi?"

Chu Thanh Lạc cười giễu, không mất bình tĩnh chút nào, còn bước một bước ngắn về phía trước, cười mỉa mai, "Làm sao? Còn chưa nghe đủ hả? Muốn nghe nữa không? Nghe rất hay rất êm tai có phải không? Muốn ngừng cũng không được hả? Chưa có ai nói thật để não mày nâng cao tinh thần như vậy chứ gì? Để hôm nào tao ghi lại bản demo tặng free cho mày, thêm cả nhạc background, đề nghị phát lặp lại mỗi ngày, giờ giờ phút phút nhắc nhở bản thân làm người muốn giữ mặt mũi thì phải ngậm mồm tích đức."

Phương Hằng giận đến mặt đỏ bừng, phong độ và bề ngoài dè dặt cũng không cần nữa.

Hắn siết chặt nắm đấm, khí thế hung hăng lao tới Chu Thanh Lạc, giống như con bò thẹn quá hoá giận, còn Chu Thanh Lạc vừa đúng là người cầm tấm vải đỏ múa loạn lên khiêu khích.

"Con mẹ nó, mày chờ đó cho bố."

Chu Thanh Lạc còn muốn mắng tiếp thì đã bị Tống Lăng chặn ngang ôm một cái, ấn cậu về sau lưng mình.

Chu Thanh Lạc nhỏ giọng than phiền: "Chậc, anh đừng có cản tôi, tôi còn chưa phát huy hết đâu."

Tống Lăng ấn cậu lại, ngăn cậu ở phía sau, đứng yên uể oải, mặt không thay đổi nhìn Phương Hằng.

Con ngươi hắn ở vị trí hơi cao, màu lại nhạt, trông không hề hiền lành, lúc mặt lạnh còn có lệ khí không thể nói ra được.

Hắn ung dung xoay cổ một cái, từ từ cong khoé miệng lên.

Tống Lăng hơi cúi đầu, sắc mặt đột nhiên sa sầm, mí mắt mở ra nhìn Phương Hằng, ánh mắt dữ dằn hung tợn.

Đúng lúc Tiểu Từ quay đầu lại, thấy được vẻ mặt của Tống Lăng.

Cô vô thức hít một hơi lạnh, tim không kìm được mà chìm xuống.

Vẻ mặt u ám lạnh như băng, giống như sau khi rơi xuống địa ngục bò được lên, cả người là máu tanh và lệ khí giùng giằng trở lại nhân gian, cầm một con dao mổ gặp Phật giết Phật, gặp người giết người, tìm và báo thù kẻ đã khiến hắn phải xuống địa ngục.

Vẻ mặt như vậy, cô mới chỉ thấy ở nhân vật phản diện trong phim và trong truyện tranh.

Phương Hằng cũng sợ ánh mắt đó, không thì hắn sẽ không khựng chân một cái, không dám bước về phía trước nữa, tựa như phía trước mặt là vực sâu vạn trượng.

Phương Hằng thua khí thế, nhưng chân đã bước ra cũng không tiện thu lại, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt nói: "Solo thì solo, xem ai sợ ai."

Chu Thanh Lạc bị Tống Lăng giữ lại, chỉ có thể thò đầu ra nói: "Được, solo đi, cho mày chọn đấu cái gì, nếu mày thấy có cái gì mày có thể hơn anh ấy thì mày chọn đi.

Đừng có chọn đấu dáng người hay khuôn mặt đẹp nhé, rõ ràng là không đấu lại được, đừng có khiến cho người ta cảm thấy Tống Lăng của bọn tao bắt nạt mày."

Mọi người: "..." Đm, ai đấu nhan sắc bao giờ?

Tiêu Tả: "?" Trận cãi vã này có chút ngọt ngào là sao vậy?

Phương Hằng cười âm hiểm, "Đua xe thì sao?"

Chu Thanh Lạc rụt đầu lại, dùng giọng nhỏ đến mức chỉ hai người nghe thấy để hỏi Tống Lăng, "Anh biết đua xe không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!