Tống Lăng còn đang trò chuyện đêm khuya, hơi thở Chu Thanh Lạc đã đều đều, cậu nằm nghiêng người, ngực lên xuống theo tiếng hít thở đều.
Tống Lăng không nhịn được mà giơ tay lên, mô tả đường nét của cậu trong không khí.
Chu Thanh Lạc ngủ rất ngoan, trên vầng trán sáng bóng có đỉnh mỹ nhân xinh đẹp, xương lông mày dài vừa phải, lông mi dài yên tĩnh che mí mắt và sóng mắt dao động của đôi mắt hồ ly kia, đuôi mắt cậu rất dài, còn xếch lên, ở cuối còn có một nốt ruồi nho nhỏ.
Đỉnh mỹ nhân
Ai cũng nói người có nốt ruồi ở đuôi mắt rất mềm lòng, người này cũng mềm lòng thành cái dạng gì rồi.
Mũi cậu rất cao, môi đầy đặn, còn có môi châu nhỏ xinh, hay mím môi cười, cho dù ngủ cũng giống như đang cười.
Cả người ngoan ngoãn như một chú thỏ tươi sáng ấm áp, khiến cho người ta không nhịn được mà muốn yêu thương cậu, muốn dâng cả thế giới cho cậu, muốn giấu cậu đi, hung ác bắt nạt cậu, chiếm cậu làm của riêng.
Môi châu
Tống Lăng luôn khó ngủ, giờ đây lại yên bình, hiếm khi thấy cơn buồn ngủ ập tới, hắn lại có chút luyến tiếc mà chìm vào giấc ngủ.
Chu Thanh Lạc không biết mơ thấy gì, hừ một tiếng mềm nhũn, trở mình đối mặt với hắn.
Người này không biết đang mơ thấy cái gì, ôm chăn cười nhẹ, dáng vẻ như thể không làm chút gì cấm kị thì thật có lỗi với cậu.
Ánh mắt Tống Lăng trầm xuống, thân thể cứng lên mấy giây, sau đó hắn cam chịu thở dài, xoay lưng về phía cậu.
Vẫn là đi ngủ đi, ngủ kiểu này tốt hơn đấy.Một đêm không mộng mị.
Hai người bị tiếng đồng hồ báo thức đánh thức giống như chơi máu gà.
"Tin tốt lành! Tin tốt lành!"
"Một ngày mới bắt đầu rồi!"
"Dậy muộn một phút, kiếm ít hơn một tệ!"
"Dậy sớm hơn một phút, kiếm nhiều hơn hai tệ!"
Giọng nam trung trầm mạnh phát lên rồi còn có thêm vũ khúc DJ.
"Tiến tới tiền! Tiến về phía trước!"
(*) Tiền và phía trước là hai từ đồng âm.
"Cố gắng kiếm tiền, thay đổi số mệnh!"
Tống Lăng chợt ngồi dậy trên giường, mơ màng mở mắt ra, ngẩn ngơ ngồi trên giường.
Chuông báo thức vẫn còn tiếp tục phát.
"Bật dậy trong bệnh tật hấp hối, hôm nay lại kiếm được mấy tệ, rời giường sớm một chút nhận lấy tiền bạc, nghìn bạc tiêu tan lại trở về."
Tống Lăng: "! "
Chuông báo thức nghe như quảng cáo ở quán đồng giá hai tệ bên lề đường, hắn tưởng là mình đang trên đường lớn, theo bản năng còn nhìn quanh.
Chu Thanh Lạc đã thức dậy mặc quần áo tử tế, trong miệng còn hát theo: "Nghìn bạc tiêu tan lại trở về, lại trở về."
Tống Lăng cạn lời nhìn cậu.
Chu Thanh Lạc mới nhận ra là còn có Tống Lăng, cậu vươn tay tắt chuông báo thức, cười nói: "Xin lỗi nha, tôi không quen trong phòng có thêm một người."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!