* Hoa hồng Juliet
Chu Thanh Lạc đến bệnh viện hỏi bác sĩ cấp cứu cho cậu ngày hôm đó, cô nói người kia không lưu lại tên họ, chỉ nhớ là ngoại hình hắn siêu cấp đẹp trai, người lạnh như băng, trên cổ còn xăm một bông hoa hồng.
Nữ bác sĩ nói: "Hình xăm của cậu ta hình như là hoa hồng Juliet, bên cạnh còn có hai chữ, YS, hình xăm rất đặc biệt."
"Hoa hồng Juliet ạ?"
"Ừ, là loại hoa hồng rất đắt đó, cho nên tôi nhớ, cậu lên mạng search thử đi."
Chu Thanh Lạc biết, muốn tìm được người cứu cậu rất đơn giản, tìm người đêm hôm đó uống rượu cùng nhau hỏi là ra ngay, nhưng cậu không muốn dây dưa với người đêm hôm đó nữa, sau này cũng không muốn đồng thời xuất hiện với Tống Lăng nữa.
Cậu không thích làm thế thân, cậu sẽ thật chăm chỉ kiếm tiền nuôi gia đình.
Nguyên chủ vừa mới tốt nghiệp đại học, ngành học là thiết kế mạch điện, nhưng thành tích quả thật là sứt sẹo, không tìm được công việc gì, phần lớn sơ yếu lí lịch đều đá chìm đáy biển, có tin tức thì đều đến từ hãng điện tử 997.
Mà cậu vừa mới đến, Weibo cũng không có lưu lượng, web manhua sáng tác lớn nhất
- Ngôi sao manhua(*)
- cần phải sau một tháng xác minh danh tính mới có thể post sản phẩm...
(*) : Một web up manga của Trung Quốc
Chu Thanh Lạc chẳng còn cách nào khác, đành phải đi ship đồ ăn.
Cậu mặc đồ shipper bằng xe điện(*) của Chu Thủ Lâm, bắt đầu làm việc.
(*) : Chỉ những shipper chuyên ship đồ ăn bằng xe máy điện.
Chu Thủ Lâm: "Thanh Lạc à, nếu không con chờ thông báo tuyển dụng đi, ship đồ ăn bên ngoài rất khổ cực."
Chu Thanh Lạc cười an ủi ông: "Thanh niên bọn con vất vả ban ngày không sao, không thức đêm là được."
"Da con không chịu được nắng, từ nhỏ chỉ cần ra ngoài thôi là rất dễ mẩn đỏ, hay là đừng đi nữa."
Chu Thanh Lạc xoa mặt bóng loáng nhẵn nhụi, "Không sao ạ, mẩn đỏ thôi mà, trời mát thì không sao nữa rồi."
Chu Thủ Lâm khuyên nhủ thế nào, Chu Thanh Lạc vẫn khăng khăng, ông cũng không nói thêm gì, hơn nữa, chứng mẩn đỏ của Chu Thanh Lạc không quá nghiêm trọng, nghỉ ngơi mấy ngày là ổn.
Chu Thủ Lâm nhìn Chu Thanh Lạc đột nhiên hiểu chuyện như vậy thì nghĩ thầm, ICU có thể là máy giáo dục linh hồn, vào một lần, thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, có thể trưởng thành trong nháy mắt.Sau mấy ngày làm quen, công việc ship đồ ăn bên ngoài cũng không vất vả như Chu Thanh Lạc tưởng tượng, xã hội ổn định hài hoà, đại đa số đều là nam thanh nữ tú đẹp người đẹp nết, kết hợp thêm cậu đẹp trai miệng ngọt, năm sao khen ngợi dồn dập, trở thành thanh niên shipper được tăng cấp nhanh nhất.
Mỗi ngày dãi nắng dầm mưa, da cậu ăn nắng đen hơn một chút, thân thể cũng rắn chắc hơn rất nhiều, cậu thích cảm giác chạy băng băng dưới ánh mặt trời.
Mỗi ngày kiếm được khoảng ba đến năm trăm tệ, tuy không bằng cậu vẽ một trang manhua kiếm tiền nhưng cậu vẫn rất chăm chỉ.
Hôm đó, Chu Thanh Lạc nhận được một đơn, đến máy số 25 ở quán net cách nhà cậu không xa.
Chỗ này là kết hợp giữa thành thị và nông thôn, tốt xấu lẫn lộn, chuyện kì lạ đầu tiên trong cuộc sống mà Chu Thanh Lạc gặp phải khi đi ship đồ ăn.
Lúc cậu xách đồ ăn đến máy 25, một người đàn ông nhuộm tóc vàng đeo khuyên tai đang chơi game, hắn nhăn mày, vừa nóng nảy gõ bàn phím, vừa chửi cha mắng mẹ đồng đội, nhìn qua cũng biết là sắp thua.
Chu Thanh Lạc đặt đồ ăn trên bàn, "Xin chào, đồ ăn của anh đây ạ."
Ánh mắt người nọ không thèm nhấc lên, cũng không để ý tới Chu Thanh Lạc, miệng vẫn hút thuốc, coi Chu Thanh Lạc là không khí.
Chu Thanh Lạc thong thả nói lại một lần nữa, vô cùng có đạo đức nghề nghiệp.
Cậu vừa nói xong, người nọ đã bị phe địch tiêu diệt, trò chơi này cay ở chỗ, sau khi người bị giết chết, shit sẽ phun cầu vồng trên màn hình, chôn người chơi thành một núi shit.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!