Tống Lăng ra khỏi nhà Chu Thanh Lạc, lúc trở về nhà họ Tống thì đã là giờ cơm tối, người nhà họ Tống đang ngồi ngay ngắn ở bàn ăn.
Mọi người vốn đang trò chuyện vui vẻ, thấy hắn đi vào thì lập tức im lặng, tựa như hắn là một vị khách không mời mà tới.
Mắt Tống Lăng nhìn thẳng về phía trước.
Một giọng nam dịu dàng vang lên: "Tống Lăng à, em tới ăn cơm cùng mọi người đi."
Tống Lăng dừng bước, quay đầu nhìn về phía phòng ăn, Giang Thời Ngạn cũng ở đây, đang mỉm cười nhìn hắn.
Tới nay, không biết bao nhiêu lần hắn bị gạt bỏ ở bên ngoài, chỉ có Giang Thời Ngạn gọi hắn lại.
Hắn đến nhà họ Tống lúc năm tuổi, bị tất cả mọi người gạt bỏ đẩy xuống hồ bơi, là Giang Thời Ngạn cứu hắn lên.
Hắn vẫn luôn lưu luyến sự ấm áp trên người Giang Thời Ngạn, cho nên hắn đồng ý với Giang Thời Ngạn sẽ chung sống thật tốt với người nhà họ Tống.
Cái gọi là sống chung thật tốt này, chính là phải liên tục truyền máu cho Tống Cẩm Dịch, phối hợp với chữa trị của Tống Cẩm Dịch.
Vì Tống Cẩm Dịch thông minh từ nhỏ, sau khi lớn lên thì nhận chức thành viên hội đồng quản trị, tạo nên một thần thoại kinh doanh, tăng thêm rất nhiều cơ hội việc làm, cống hiến rất lớn cho xã hội.
Mà hắn chẳng qua chỉ là sản phẩm phong lưu một thời của con rể chui chạn Tống Triệu Quang, nếu không phải hợp với loại máu của Tống Cẩm Dịch thì hắn không được bước vào nhà họ Tống nửa bước.
Giang Thời Ngạn là ánh sáng của hắn, hắn vốn định chờ Giang Thời Ngạn tốt nghiệp đại học xong, cả hai người sẽ cùng di cư sang nước ngoài, sống thật tốt, người nhà họ Tống có làm gì hắn cũng không so đo nữa, coi như là trả ơn nuôi dưỡng của nhà họ Tống.
Chỉ tiếc là Giang Thời Ngạn lừa gạt hắn.
Hắn không muốn truy cứu vì sao Giang Thời Ngạn lại lừa mình, dù sao thì hắn cũng không muốn phá huỷ tia sáng duy nhất trong cuộc đời tối tăm của mình, cho dù là giả tưởng.
Hai người nhìn nhau một lúc, Tống Lăng thu hồi ánh mắt trước, bước lên trên tầng.
Lúc nhìn thấy Tống Lăng, Giang Thời Ngạn hơi ngẩn người trong chốc lát.
Anh đã từng nói Tống Lăng mặc áo sơ mi trắng rất đẹp, vậy nên Tống Lăng vẫn luôn mặc áo sơ mi trắng, đã nhiều năm như vậy nhưng chưa từng đổi khác.
Nhưng hôm nay, hắn lại mặc T shirt trắng cổ tròn và quần ngắn thoải mái, hình như có hơi ngắn, không vừa người.
Giang Thời Ngạn đứng dậy, đi theo hắn lên tầng.
Tống Lăng đang chuẩn bị đóng cửa, Giang Thời Ngạn gọi hắn: "Tống Lăng."
Tống Lăng dừng tay một lát, cuối cùng không khép cửa lại, thả lỏng tay đi vào trong.
Giang Thời Ngạn đẩy cửa đi vào, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Tống Lăng không ngẩng đầu, dọn dẹp đồ đạc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Giang Thời Ngạn đi tới kéo vạt áo hắn, nhỏ giọng nói: "Anh Cẩm Dịch nói, gần đây em không ăn nhiều, anh tới thăm em một chút."
Tống Lăng rút áo mình từ tay anh, "Đừng động vào."
Giang Thời Ngạn cười, anh hiểu Tống Lăng, Tống Lăng cáu gắt, chỉ cần anh thấp giọng thuyết phục làm nũng, Tống Lăng sẽ thoả hiệp.
Giang Thời Ngạn rất thích dáng vẻ Tống Lăng thoả hiệp vì mình, lại càng thích nhìn hắn tràn đầy dục vọng với mình hơn, nhưng chỉ cần anh nói không, hắn liền lui về khắc chế như cũ.
Ai lại không thích người coi mình là trung tâm, được đặt ở trong lòng mà thương yêu chứ.
Giang Thời Ngạn quen thuộc lấy giúp hắn một chiếc áo sơ mi trắng và quần ở trong tủ đồ đưa cho hắn, "Em lấy ở đâu ra bộ quần áo này thế? Cũ nát thế này, em mặc vào nhìn kì lắm."
Tống Lăng ngừng một lát, trong đầu hiện lên dáng vẻ Chu Thanh Lạc nhăn mày, keo kiệt so đo tiền quần lót với hắn, không kìm được mà cong khoé miệng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!