Chương 95: Ta Sẽ Giải Thoát Cho Ngươi

Trái ngược với nét hoang mang, hoảng loạn của quân địch, Lý Đằng Phong lại trông rất hưởng thụ trước những kiệt tác mà mình vừa mới làm ra, anh ta nhoẽn miệng cười, nhìn về phía mấy cái xác đang nằm la liệt trên mặt đất.

Gió nhẹ nổi lên, len lỏi qua từng tán cây rậm rạp, nó lướt qua bãi chiến trường rồi mang theo mùi hôi tanh của huyết tinh đến khắp mọi nơi.

Qua vài cái chớp mắt, Lý Đằng Phong bỗng chộp lấy Tử Huyết đang cắm bên cạnh, vung sang một bên như cánh chim đang sải ra, thái độ bắt đầu thay đổi nhanh đến chóng mặt, ánh mắt mang đầy hàn khí.

Sau một màn khi nãy, bọn Xà châu quân chưa kịp định thần lại đã thấy thân ảnh bạch lam y phía trước đang thần tốc tiến về phía mình.

Không cho quân địch có thời gian nghỉ ngơi, Lý Đằng Phong đã ngay lập tức mở màng trận chiến tiếp theo, anh ta lướt nhanh trên mặt đất như một cơn cuồng phong đang gào thét, cả mái tóc và y phục cũng phải bay loạn xạ trong gió.

Phập!

Lý Đằng Phong nhắm vào một tên phó tướng gần với mình nhất, sau đó anh ta đâm một thương ngay lồng ngực tên này, mũi thương trong tích tắc đã xuyên thấu cơ thể hắn, máu tươi lập tức phun ra.

Không một động tác thừa, Lý Đằng Phong tức tốc lách người ra phía sau lưng tên phó tướng, kế tiếp anh ta nắm chặt vào mũi thương trắng đang loang lỗ vết máu, dùng sức kéo mạnh ra không một chút lưu tình.

Soạt!

Một cây thương dài hai mét nhanh chóng trượt xuyên qua cơ thể tên phó tướng, phía sau còn kéo theo một thứ đỏ tươi đang nhúc nhích, to cỡ nắm tay người lớn, đó chính xác là một quả tim không hơn không kém.

Vút!

Sau khi rời khỏi cơ thể tên phó tướng, cây thương đang ướt đẫm máu tiếp tục tịnh tiến bay đi.

Ọc!

Cách đó không xa, một tên phó tướng khác đã trở thành miếng thịt xiên tiếp theo, mắt thường có thể thấy cây thương đã cắm phập vào cổ họng hắn, hắn chỉ có thể lấy tay ôm vết thương, miệng không ngừng tuông trào ra huyết dịch tươi nóng.

Trong giây lát, tên phó tướng đã vô lực ngã khỏi lưng ngựa, cơ thể nằm co giật trên mặt đất như người bị động kinh, đôi mắt hắn mở trao tráo, trợn trắng cả lên.

- Khôn hồn thì ngồi yên.

Tên tướng quân cầm hắc thương cảm thấy tình hình có vẻ không ổn, hắn ngay lập tức quay ngựa lại hòng lui vào đội hình trung quân, nhưng chưa kịp thúc ngựa hắn đã cảm giác được cổ mình lạnh lạnh, cùng lúc là một giọng nói âm hàn vang lên.

Tên tướng quân chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo thanh âm lạnh lẽo quen thuộc kia, hắn chưa quay lại nhìn người phía sau nhưng lại biết rõ người đó không ai khác ngoài Lý Đằng Phong.

- Đại hiệp bình tĩnh, có gì chúng ta từ từ thương lượng.

Tên tướng quân run giọng van xin, thái độ khác một trời một vực so với lúc đầu, ngay cả cây hắc thương hắn cũng quăng xuống đất nhanh gọn như cái cách hắn vứt bỏ nhân phẩm của chính mình.

Vốn dĩ tên tướng quân chưa hề nghĩ đến mình lại bị tóm dễ dàng như vậy, vì khi thấy Lý Đằng Phong vừa hạ sát xong tên phó tướng thứ hai, hắn đã ngay lập tức quay ngựa bỏ chạy.

Tuy nhiên tên tướng quân không ngờ rằng tay chân Lý Đằng Phong lại nhanh nhẹn như vậy, rõ ràng còn cách nhau rất xa nhưng chỉ trong một hơi thở đã kề cận bên nhau, khiến hắn không thể nào lường trước được.

- Thương lượng? Hừ!

Lý Đằng Phong hừ lạnh một cái rồi nói tiếp.

- Nếu ngươi muốn sống thì nhanh ra lệnh cho người của mình buông bỏ vũ khí, đầu hàng không điều kiện.

Chậm một giây, ta lấy đầu của ngươi.

Lý Đằng Phong chấn mạnh lưỡi thương vào cổ tên tướng quân, lạnh nhạt ra lệnh.

Nhận thấy tử thần đang cận kề bên mình, tên tướng quân nào dám chậm trễ, ngay lập tức hắn đã không ngần ngại hô lớn.

- Tất cả tướng sĩ nhanh buông bỏ vũ khí, không được phản kháng.

Đây là mệnh lệnh!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!