Nhìn qua nét cười trên môi của Âu Dương Phi Thần khiến tên tướng quân cảm giác được điều gì đó rất bí ẩn.
- Âu Dương đại ca, ta đến rồi.
Tiếng nói vừa dứt, bỗng có một nam nhân khoảng mười bảy tuổi, ngũ quan hài hòa, dáng người cao ngất xuất hiện.
Người này mặc một bộ trường bào xanh trắng, tay cầm theo một cây thương có cán màu đen xen lẫn vài đường chỉ tím trên thân, đôi chân lười biếng đang lướt qua từng hàng cây khổng lồ, người này không ai khác ngoài Lý Đằng Phong.
- Đến rồi thì tốt.
Âu Dương Phi Thần lướt nhìn qua hình dáng quen thuộc trước mặt, thản nhiên đáp lời.
Suốt cả buổi khua môi múa mép với cái tên cóc ké kia khiến Âu Dương Phi Thần chán ghét tới nổi lười cả chán ghét, y chỉ trực chờ đến khoảnh khắc này, khoảnh khắc Lý Đằng Phong xuất hiện để thế chỗ cho mình.
Phớt lờ đi mấy ánh mắt đang hiếu kì nhìn mình, Lý Đằng Phong bình thản đi đến bên cạnh Âu Dương Phi Thần.
- Âu Dương đại ca, phiền ngươi xử lí phần còn lại, còn nơi này giao lại cho ta được rồi.
Lý Đằng Phong cắm thẳng cây thương xuống đất, mắt đăm đăm nhìn về đám quân sĩ Xà châu, nhẹ nói.
- Ta giao Bình châu quân lại cho ngươi, nhớ cố gắng làm tốt đấy.
Dứt lời, Âu Dương Phi Thần đã biến mất dạng ngay tại chỗ, giống như là không muốn ở lại địa phương này thêm một phút giây nào nữa.
Diễn biến này Lý Đằng Phong đã đoán trước được nên cũng chẳng bận tâm đến lắm, kẻ khác không biết nhưng anh ta lại biết rõ bản lĩnh Âu Dương Phi Thần thông thiên như thế nào.
- Dụng kế giỏi, dụng nhân kém.
Kết cục đại thế quy lai hạ phong.
Lý Đằng Phong biểu lộ ý cười nhưng không phải cười, lạnh nhạt nói.
- Ý ngươi là gì?
Tên tướng quân cầm hắc thương nhíu mày, khó hiểu hỏi.
Lý Đằng Phong không thèm trả lời tên tướng quân mà chỉ đứng yên nhìn hắn với một con mắt châm chọc, vì anh ta vốn không thích nói chuyện nhiều, đặc biệt là với kẻ địch.
Nếu không phải tuân theo cái kế hoạch phiền phức kia, Lý Đằng Phong đã xông lên chọt cho mấy tên lạ mặt phía trước vài lỗ rồi, đâu có đứng một chỗ không khác gì bức tượng giống như lúc này.
Phía đối diện, đám tướng sĩ cũng bức bối tay chân đứng một chỗ, bọn chúng không biết tình huống gì đang diễn ra mà lạ lùng đến khó nói.
Tên tướng quân cũng không nhìn thấu mục đích của Lý Đằng Phong, bỗng dưng từ đâu xuất hiện một tên mặt búng ra sữa, cầm theo vũ khí, nói vài câu nhảm nhí rồi đứng yên một chỗ, làm hắn chẳng dám liều lĩnh tiến lên.
Mặt khác người bên mình vẫn còn đang giao chiến với Bình châu quân nên tên tướng quân cầm hắc thương không muốn tấn công Lý Đằng Phong quá sớm.
Hắn đợi đến khi quân bên mình dọn sạch đám cỏ phía sau rồi mới tiêu diệt Lý Đằng Phong cũng không muộn.
Đã một giờ trôi qua, Lý Đằng Phong từ đầu đến cuối vẫn một bộ dáng, cầm thương, chóng nạnh, đứng một chỗ trừng mắt nhìn về phía trước.
Lúc này, tên tướng quân đã sắp chịu đựng hết nổi, đường đường là tướng trải qua trăm trận mà lại bị một tên nhóc cản đường khiến hắn bắt đầu muốn động thủ.
- Chẳng lẻ ngươi muốn người của mình tử trận hết sao?
Tên tướng quân cố gắng bình tĩnh, hỏi.
Tuy mấy lời nói này rất to rõ nhưng Lý Đằng Phong lại giả vờ không nghe thấy, vẫn chung thủy một bộ dáng.
Tuy nhiên sau đó chỉ trong một vài cái chớp mắt, Lý Đằng Phong bỗng thả lỏng toàn bộ cơ thể, hít một hơi đầy sảng khoái, nhấc cây thương lên đảo vài vòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!