Nhiều người trong đội khuyên ngăn Lý Đằng Phong nhưng anh ta vẫn quyết tâm thượng đài.
Lý Đằng Phong thừa hiểu vì sao những huynh đệ này ngăn cản mình, trận đấu ngẫu nhiên sẽ phải tuân thủ theo luật lệ nhưng trận thách đấu sẽ không có bất cứ điều cấm kị nào cả.
Hai bên tự do ra sát chiêu đến khi đối thủ tử vong hoặc một bên tự nhận thua, trận đấu mới dừng lại.
- Đại diện đội một có đồng ý chấp nhận lời thách đấu không?
Binh sĩ điều khiển trận đấu tiếu lâm hỏi.
- Đồng ý.
Ta sẽ cho hắn biết thế nào là đá, thế nào lá trứng.
Đấu sĩ trên đài kiêu ngạo đáp lời, hắn hất hàm khiêu khích Lý Đằng Phong, cơ bản xem Lý Đằng Phong là cỏ rác.
- Đội hai ngàn thách đấu đội một.
Đây là sự việc từ trước đến giờ chưa từng xảy ra, hôm nay nhất định sẽ trở thành một phần sử sách của Lý gia quân.
Tên lính điều khiển háo hức đến miệng nói không ngớt, âm thanh vang vọng khắp quảng trường, chui lọt vào lỗ tai từng binh lính.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Lý Đằng Phong, chỉ thấy anh ta chậm rãi bước từng bước lên phía trước, đi xuyên qua biển người phía dưới quảng trường.
- Đáng khen một tiểu tử gan dạ.
Thấy Lý Đằng Phong lên võ đài, đấu sĩ đội một cười lạnh, ngoài mặt đểu cáng khen ngợi, bên trong đang âm thầm tính toán làm sao để đoạt mạng Lý Đằng Phong một cách nhanh chóng.
Lý Đằng Phong chẳng màng đến những lời nói của đối phương, anh ta không nhanh không chậm cởi bỏ quân phục.
Tuy cơ thể Lý Đằng Phong không lực lưỡng như những đấu sĩ khác nhưng lại cho cảm giác vô cùng cứng rắn.
Gương mặt không đổi sắc, mái tóc ngắn cùng với làn da trắng của Lý Đằng Phong làm anh ta trông lãng tử vô cùng, nhìn từ phương diện nào cũng không giống một đấu sĩ.
- Trận đấu bắt đầu!
Hiệu lệnh của binh lính điều khiển vừa phát ra, vô số cặp mắt bên dưới võ đài đang chăm chăm nhìn trận đấu sắp bắt đầu, không một ai chớp mắt lấy một cái, cứ như là sợ sẽ bỏ lỡ mất những gì sắp diễn ra.
Tuy lúc nãy tên đấu sĩ khinh thường Lý Đằng Phong nhưng hắn cũng không dám chủ quan tấn công trước, bởi vì thần sắc phát ra từ Lý Đằng Phong cho hắn một sự bất an không hề nhỏ.
Truyện Sắc
Đổi lại là người khác, tên đấu sĩ đó đã lên cẳng chân, hạ cẳng tay từ lâu rồi, chứ không có vụ thăm dò như bây giờ.
Bất ngờ, sát khí bộc phát ra từ cơ thể Lý Đằng Phong làm cho tên đấu sĩ lạnh sống lưng một cái, ngay cả tên lính điều khiển trận đấu cũng vô ý lui ra xa một chút.
Tên tướng quân đang ngồi trên cao kia cũng mở mắt nhìn về võ đài, gợn sóng không gian do sát khí tạo ra đã thu hút sự chú ý của hắn.
Không chần chừ, Lý Đằng Phong di chuyển qua lại, tới lui như những võ sĩ quyền anh ở Địa Cầu, bất ngờ anh ta phang một cước thấp vào ống đồng tên đấu sĩ.
Tên đấu sĩ thấy cách di chuyển của Lý Đằng Phong vô cùng lạ lùng nên nhất thời hắn không đoán được chủ ý của Lý Đằng Phong.
Khi thấy một cước sắp va vào mình, tên đấu sĩ mới ý thức được sự nghiêm trọng nhưng hắn đã không kịp phản ứng lại.
Rắc!
Một chân tên đấu sĩ gãy đôi, lật sang một bên, cả cơ thể hắn ngã xuống sàn đấu.
Một đấu sĩ khi đã mất trụ, chẳng khác gì voi dẫm phải đầm lầy, không còn sức phản kháng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!