Chương 28: Giết Người Của Bạch Gia

Tên thanh niên bất giác lùi về phía sau, hắn cảm nhận rõ sát khí đang phát ra từ người Lý Đằng Phong, giờ đây hắn biết mình đã đá nhầm thiết bản rồi.

- Ngươi...! ngươi định làm gì?

Nam nhân họ Bạch hoảng sợ đến tột độ, hai chân run cầm cập, miệng lắp bắp.

- Để ta cho ngươi thấy, ta sẽ làm gì.

Lý Đằng Phong nhoẽn miệng cười, hai mắt sắc bén như là dao cắt.

Ngay cả những người ngoài cuộc cũng cảm nhận được cái gì đó chạy dọc sống lưng, khiến bọn họ rùng mình liên tục.

Không để tên thanh niên chờ lâu, Lý Đằng Phong tung một cước phải ngay mang tai của hắn, một cước này mang theo cả tiếng gió rích.

Bụp!

Âm thanh trầm đục phát ra sau cú va chạm giữa chân và đầu, chưa tới một giây phần đầu tên thanh niên móp vào rồi nức toét ra thành hai phần như trái dưa hấu bổ ngang.

Phạch!

Lốc, lốc, lốc,...

Sau đó, não của tên thanh niên văng vào vách tường, vỡ nát như đậu hũ, từng nắm nhỏ rơi xuống đất xen lẫn nhiều sợi chỉ máu.

Phần đầu bị đứt lìa khỏi cơ thể lăn lông lốc trên sàn nhà, máu nhỏ đầy xung quanh.

Trong vòng một chiêu, tên thanh niên đã bị Lý Đằng Phong dễ dàng đoạt mạng, cái xác của hắn vẫn đứng trơ ra như bị cắm cọc, máu không ngừng phun lên từng dòng nhỏ trông rất khủng bố.

Bọn người ở đây chứng kiến mọi việc xảy ra, có nhiều người trông thấy cảnh này mà ngất đi hoặc nôn thóc nôn tháo những thức ăn mới đưa vào bụng lúc nãy.

Nữ nhân đi theo tên thanh niên họ Bạch đứng chết trân một chỗ, cảnh tượng trước mắt đã quá sức chịu đựng với ả.

Lý Đằng Phong nhìn thấy nữ nhân đó nhìn mình trân trân, miệng há hốc như người mất hồn, anh ta cũng không thèm quan tâm tới nữa, dù sao ả cũng không làm gì quá đáng.

- Bán cho ta hai mươi ký thịt tươi và thanh toán luôn chỗ thức ăn khi nãy.

Lý Đằng Phong bước đến gần chỗ tiểu nhị, nhẹ nhàng nói ra.

- Dạ...! dạ, khách...! khách quan chờ... chờ một lát.

Tiểu nhị nhìn thấy Lý Đằng Phong đang đứng cạnh mình, y sợ đến nổi nói không ra lời.

Tuy nhiên tên tiểu nhị cũng không dám chậm trễ, y lảo đảo chạy vào bên trong, dường như đi lấy đồ cho Lý Đằng Phong.

Sau màn vừa rồi, cả quán ăn im phăng phắc, không một ai nói lời nào, chỉ còn nghe thấy tiếng thở của mấy người đang ngồi ở đây và tiếng động dội vô từ ngoài đường.

- Đồ...! đồ của khách...! khách quan đây!

Một lát sau, tên tiểu nhị vác ra một bao thịt đưa cho Lý Đằng Phong.

- Tổng cộng hết bao nhiêu tiền?

Lý Đằng Phong bình thản hỏi.

- Không...! không lấy tiền.

Đây xem như là đền bù cho khách quan.

Tên tiểu nhị cẩn thận trả lời, y sợ nói gì đó sai sẽ phải đi gặp ông bà ngay bây giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!