Tống Kế Tài nghe vậy, liền ba chân bốn cẳng chạy mất tăm hơi, hắn sợ chậm chân một chút sẽ bị thịt nát xương tan dưới tay Lý Đằng Phong.
Thấy Tống Kế Tài đã mất dạng, bốn người thanh niên thấp giọng nghị luận.
- Chúng ta thật sự đã đắc tội với Tống gia rồi, phải làm gì bây giờ?
- Có khi nào bọn chúng cho người giết chúng ta không?
- Ta còn chưa muốn chết mà.
Thấy người bên mình đang to nhỏ, Lý Đằng Phong đành trấn an bọn họ.
- Chuyện này do ta làm, Tống gia chỉ tìm ta thôi, các huynh đệ sẽ không sao đâu.
Mọi chuyện cứ để Lý Đằng Phong này gánh.
Tuy thấy Lý Đằng Phong tuổi đời còn trẻ, chỉ đáng tuổi em út của đám thanh niên nhưng bọn họ thật lòng tin tưởng lời nói của Lý Đằng Phong, bắt đầu bình tĩnh trở lại.
- Bây giờ, ta cần một vị huynh đệ quay về Bình Nguyên thành báo lại chuyện này cho Lâm lão ca.
Còn lại theo ta giao đầy đủ số hàng này đến Bình Châu thành.
Sau đó, có một nam nhân nhận nhiệm vụ quay về báo cáo cho Lâm Kính Tổ, dù sao xuất phát cũng không lâu nên đoạn đường quay về khá gần, không có nguy hiểm gì rình rập.
Còn đám người còn lại tiếp tục theo Lý Đằng Phong đến Bình Châu thành.
***
Trong thư phòng Lâm gia, Lâm Kính Tổ và Lâm lão đang ngồi bàn bạc cùng nhau, nét mặt có vẻ vô cùng khẩn trương.
- Lão gia, ngươi chắc tiểu tử đó sẽ đánh lại đám người Tống gia sao?
Lâm lão nghi hoặc hỏi, lão ta biết võ nghệ của đám thuộc hạ dưới trướng Tống gia không phải hạng quèn, không biết cái tên thiếu niên đó có đủ thực lực hạ chúng không.
- Lâm lão yên tâm đi, ta chứng kiến võ công của Lý lão đệ rồi, quả thật danh bất hư truyền.
Lâm Kính Tổ tự hào nói ra, giống như là đang khen con trai của y vậy, nếu so về tuổi tác, Lý Đằng Phong đúng thật là đáng tuổi con Lâm Kính Tổ.
Đột nhiên đang vui vẻ, mặt Lâm Kính Tổ lại hiện lên sự áy náy, y thở dài nói ra.
- Ta thật là có lỗi với Lý lão đệ, vì Lâm gia mà không từ thủ đoạn kéo hắn vào chuyện này.
Sau này không biết phải đối diện với hắn như thế nào đây.
- Lão gia cũng không cần tự trách như vậy, trong chuyện này tiểu tử đó cũng có nhúng tay vào mà.
Lâm lão nói ra vài lời an ủi.
Lâm Kính Tổ buồn bã nhìn vào hư không phía trước, nếu biết trước chuyện này y đã không để vật đó lộ ra ánh sáng rồi.
Nhớ lại chuyện lúc trước, càng làm Lâm Kính Tổ hổ thẹn hơn.
Thấm thoát nửa giờ đã trôi qua, hai người nam nhân của Lâm gia vẫn còn ngồi trong thư phòng chưa đi.
- Lão gia, có người bên Dược Bảo Đường muốn gặp ngươi.
Bỗng một tên người hầu xuất hiện, y đứng trước cửa nói vọng vào.
- Cho hắn vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!