Khi Lục Cửu Xuyên tỉnh dậy, Đường Từ vẫn còn đang say ngủ. Hình như anh hơi bất an, đôi lông mày nhíu chặt, cả người cũng cứng đờ. Lục Cửu Xuyên lập tức vươn tay, ôm chặt lấy Đường Từ vào trong lòng. Y nhẹ nhàng v**t v* lưng anh, dịu dàng nói: "Có tôi ở đây rồi, em cứ ngủ đi."
Cảm thấy hơi ấm từ người Lục Cửu Xuyên, cơ thể Đường Từ rõ ràng đã thả lỏng hơn. Anh dựa vào ngực Lục Cửu Xuyên, yên tâm say giấc.
Vậy mà có thể ngủ tới tận trưa.
Từ khi bị kéo vào Thế giới thẻ bài, đêm nào Đường Từ cũng ngủ không ngon, thường xuyên gặp ác mộng mà bừng tỉnh. Tính cẩn thận thì, hơn một năm nay anh chưa từng có một giấc ngủ ngon.
Tối qua chính là đêm ngon giấc nhất của anh.
Quá nửa đêm, anh được Lục Cửu Xuyên ôm vào trong lòng. Có lẽ vì Lục Cửu Xuyên ở đây nên anh rất yên lòng, cũng có thể là Lục Cửu Xuyên tỏ tình khiến anh cuối cùng cũng được như nguyện ước, cho nên đêm nay anh không gặp mộng mị gì, ngủ một giấc dài liên tục mười mấy tiếng đồng hồ.
Khi anh tỉnh dậy, đập vào mắt anh là một bờ ngực rắn rỏi. Mặt Đường Từ dán sát vào ngực Lục Cửu Xuyên. Nhiệt độ cơ thể nóng hầm hập khiến Đường Từ nhất thời hoảng hốt, đợi khi anh lấy lại tinh thần rồi, lại thấy được một đôi mắt sâu thẳm dịu dàng.
Đôi mắt kia ấp ôm ý cười ấm áp, thấy Đường Từ ngẩng lên nhìn mình, Lục Cửu Xuyên nhẹ nhàng cúi đầu xuống. Y thuận thế đặt lên môi Đường Từ một nụ hôn thật nhẹ: "Em dậy rồi à?"
Tay Lục Cửu Xuyên gối dưới đầu Đường Từ đã tê liệt tới nơi, nhưng mà y không nỡ buông ra. Nếu là trước đây, Lục Cửu Xuyên quả thực không thể tin mình cũng có thể ôm người yêu mà ngủ như vậy.
Đường Từ bị hôn một cái, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Nhớ tới chuyện đêm qua, mặt anh hơi đỏ lên, lập tức giãy giụa muốn thoát khỏi lồng ngực Lục Cửu Xuyên. Anh ngồi dậy, muốn cúi xuống xem giờ thì phát hiện đồng hồ trên cổ tay mình đã không cánh mà bay. Đúng rồi, tối qua khi Lục Cửu Xuyên hôn anh, y ngại đồng hồ của anh vướng víu nên đã thuận tay tháo ra, đặt xuống dưới gối.
Đường Từ tìm được đồng hồ dưới gối, thấy đã 12 giờ rồi thì hơi kinh ngạc: "Em ngủ lâu vậy rồi sao?"
Lục Cửu Xuyên cũng ngồi dậy, y tủm tỉm mà ôm lấy vai Đường Từ: "Em ngủ ở trong lòng tôi say sưa quá, tôi không nỡ gọi em dậy."
Lời anh Cửu nói là thật, Đường Từ không có cách nào phản bác. Nhưng mà Đường Từ da mỏng, miệng lưỡi cũng chẳng nhanh nhẹn như Lục Cửu Xuyên, cho nên anh chỉ có thể rời mắt đi chỗ khác, vội vàng tìm quần áo mặc vào.
Tối qua Lục Cửu Xuyên làm càn quá mức, quần áo Đường Từ bị y cởi ra rồi ném lung tung sang một bên, nhăn nheo bèo nhèo không thể mặc lại được. Đặc biệt là chiếc áo sơ mi trắng kia, nhăn như giẻ lau nhà tới nơi rồi.
Đường Từ: "......"
Thấy Đường Từ xấu hổ, Lục Cửu Xuyên lập tức nói: "Tôi sai rồi, tôi đi lấy bộ khác cho em mặc."
Dứt lời, y liền nhanh nhẹn mặc chiếc áo phông của mình vào rồi đi ra xe, tìm áo sơ mi và quần mới trong hành lý của Đường Từ ra, mang về trong lều.
Đường Từ vẫn ngồi trong lều chờ y. Lục Cửu Xuyên thấy phần xương quai xanh lộ ra trên mép chăn che kín dấu hôn. Cái này đương nhiên chính là kiệt tác của y vào đêm qua.
Lục Cửu Xuyên cười khẽ cầm quần áo đưa cho Đường Từ, còn ghé sát vào tai đối phương mà nói: "Tiểu Đường, em thế này thật là xinh đẹp."
Đường Từ nhìn theo ánh mắt của anh Cửu, thấy những dấu vết kia trên người mình thì lập tức đỏ lựng cả tai, nhanh chóng trốn vào trong chăn mặc quần áo.
Lục Cửu Xuyên buồn cười thầm nghĩ, hóa ra bình thường Tiểu Đường nghiêm túc như thế là vì thẹn thùng! Không biết đến ngày mình thực sự đánh chén em ấy sạch sẽ thì Tiểu Đường còn bẽn lẽn đến mức nào nữa đây?
Đường Từ mặc quần áo xong xuôi lại biến thành vẻ nghiêm túc và bình tĩnh thường ngày. Anh tới gần xe rửa mặt đơn giản, sau đó quay lại hỏi: "Hôm nay chúng ta đi đâu vậy?"
Lục Cửu Xuyên đi tới, ôm lấy vai anh: "Đưa em đi cưỡi ngựa."
Đường Từ: "......"
Sao anh Cửu cứ chấp nhất với chuyện cưỡi ngựa vậy? Lúc trước khi Tiêu Lâu bảo mọi người đặt ra ám hiệu với nhau, Lục Cửu Xuyên và Đường Từ cũng bảo sẽ cùng đi cưỡi ngựa. Bây giờ về hiện thực rồi, y vẫn chưa quên chuyện này sao?
Đường Từ nhịn không được mà hỏi: "Anh Cửu thích cưỡi ngựa lắm à?"
Lục Cửu Xuyên ngẩng đầu lên nhìn bầu trời trong vắt bên trên, mỉm cười dịu dàng: "Hồi còn nhỏ tôi đã đặt mục tiêu cho mình, sau này có người thương thì sẽ đưa người ấy tới thảo nguyên rộng lớn cưỡi ngựa. Tôi sẽ ôm người ấy vào trong ngực, hoặc là phóng ngựa rong ruổi khắp nơi, hoặc chỉ đơn giản là ngồi trên lưng ngựa, thong dong tản bộ."
Đường Từ nghe đến đó, trái tim đập mỗi lúc một nhanh...
Hóa ra từ rất lâu rồi, ngay từ khi Tiêu Lâu bảo mọi người đặt ám hiệu với nhau ấy, câu mà Lục Cửu Xuyên nói với anh đã ẩn ý rằng "tôi thích em".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!